Hà Thị Xoan (1961)
Bước vào tuổi 17 đẹp nhất của thanh xuân, cô gái trẻ Hà Thị Xoan (sinh năm 1961) gác lại những mộng mơ thiếu nữ, hăng hái khoác áo lính lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông vào năm 1978. Trở thành chiến sĩ mang quân hàm H2 (Trung sĩ), chị được giao phó nhiệm vụ tại Trạm Kỹ thuật trực thuộc Quân khu 2. Trong giai đoạn bảo vệ biên giới vô cùng khẩn trương, công tác bảo đảm kỹ thuật, hậu cần đóng vai trò xương sống của mọi thắng lợi. Ba năm thanh xuân (1978-1981), nữ chiến sĩ trẻ đã quen thuộc với những cỗ máy thô cứng, dầu mỡ vây quanh, làm việc với sự tỉ mỉ, cẩn trọng tuyệt đối để đảm bảo mọi trang bị, vũ khí luôn ở trạng thái tốt nhất khi chuyển ra tiền tuyến. Sự vất vả, nặng nhọc của công việc kỹ thuật không làm vơi đi nụ cười rạng rỡ và tinh thần lạc quan yêu đời của chị. Đóa "hoa lửa" Hà Thị Xoan nở rộ giữa xưởng máy khô khan, mang vẻ đẹp bình dị, thầm lặng mà kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.
Bước vào tuổi 17 đẹp nhất của thanh xuân, cô gái trẻ Hà Thị Xoan (sinh năm 1961) gác lại những mộng mơ thiếu nữ, hăng hái khoác áo lính lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông vào năm 1978. Trở thành chiến sĩ mang quân hàm H2 (Trung sĩ), chị được giao phó nhiệm vụ tại Trạm Kỹ thuật trực thuộc Quân khu 2. Trong giai đoạn bảo vệ biên giới vô cùng khẩn trương, công tác bảo đảm kỹ thuật, hậu cần đóng vai trò xương sống của mọi thắng lợi. Ba năm thanh xuân (1978-1981), nữ chiến sĩ trẻ đã quen thuộc với những cỗ máy thô cứng, dầu mỡ vây quanh, làm việc với sự tỉ mỉ, cẩn trọng tuyệt đối để đảm bảo mọi trang bị, vũ khí luôn ở trạng thái tốt nhất khi chuyển ra tiền tuyến. Sự vất vả, nặng nhọc của công việc kỹ thuật không làm vơi đi nụ cười rạng rỡ và tinh thần lạc quan yêu đời của chị. Đóa "hoa lửa" Hà Thị Xoan nở rộ giữa xưởng máy khô khan, mang vẻ đẹp bình dị, thầm lặng mà kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.



