HÀ TIẾN QUYẾT – NGƯỜI LÍNH TRẺ TRỞ VỀ SAU HƠN 40 NĂM
Hà Tiến Quyết sinh năm 1962 tại xã Vĩnh Phúc, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Tuyên. Cũng như hàng vạn thanh niên Việt Nam trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tháng 9/1982, Hà Tiến Quyết chính thức trở thành người lính. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công về Đại đội 20, Phòng Tham mưu, Bộ CHQS tỉnh Hà Tuyên.
Đầu những năm 1980, khu vực biên giới phía Bắc vẫn là địa bàn vô cùng phức tạp. Những người lính địa phương phải thực hiện nhiều nhiệm vụ: bảo vệ các khu vực biên giới, tuần tra, xây dựng công sự, vận chuyển vật chất và sẵn sàng chiến đấu khi có tình huống xảy ra.
Ngày 10/9/1984, trong khi đang làm nhiệm vụ, Hà Tiến Quyết đã hy sinh.
Ông mới khoảng 22 tuổi.
Hai mươi hai tuổi — độ tuổi mà một người trẻ mới bắt đầu bước vào cuộc đời. Nhưng Hà Tiến Quyết đã không có cơ hội trở về quê hương để sống cuộc đời bình thường mà mình có thể từng mong ước.
Sau khi ông hy sinh, gia đình phải chờ đợi suốt nhiều thập kỷ.
Chiến trường biên giới ngày ấy có địa hình hiểm trở, nhiều khu vực bị bom đạn tàn phá và còn sót lại nhiều vật nổ. Công tác tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ vì thế vô cùng khó khăn.
Hơn 40 năm sau ngày Hà Tiến Quyết hy sinh, những người làm công tác tìm kiếm liệt sĩ vẫn tiếp tục công việc.
Đến năm 2025, hài cốt của Hà Tiến Quyết được xác định trong số những hài cốt được quy tập và đưa về Nghĩa trang Liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên để an táng. Báo Quân đội nhân dân cho biết ông là một trong những liệt sĩ đã xác định được danh tính, trong khi nhiều hài cốt khác vẫn chưa thể xác định được tên tuổi.
Hãy thử hình dung khoảng thời gian ấy.
Một người lính ra đi khi mới 22 tuổi.
Gia đình chờ đợi.
Cha mẹ già đi.
Những người cùng thời với ông lần lượt bước sang tuổi già.
Nhưng cái tên Hà Tiến Quyết vẫn được giữ lại trong hồ sơ quân nhân, trong ký ức gia đình và trong công việc tìm kiếm đồng đội.
Rồi hơn bốn thập kỷ sau, người lính ấy cuối cùng cũng được trở về.
Không phải bằng một chuyến xe quân ngũ như ngày ông rời quê.
Mà trở về trong một đoàn xe đưa hài cốt liệt sĩ.
Không có người lính trẻ bước xuống.
Nhưng có một người con đã trở về với quê hương.
Câu chuyện của Hà Tiến Quyết cho chúng ta thấy một điều rất sâu sắc: chiến tranh có thể kết thúc, nhưng nghĩa vụ với những người đã hy sinh thì không kết thúc.
Các thế hệ sau vẫn tiếp tục tìm kiếm họ.
Đồng đội vẫn nhắc tên họ.
Nhà nước vẫn tổ chức quy tập, xác định danh tính và đưa họ về với quê nhà.
Bởi một người lính dù đã hy sinh hơn 40 năm trước vẫn không bị lãng quên.
Hà Tiến Quyết đã trở về.
Và sự trở về ấy cũng là lời khẳng định rằng những người đã hy sinh vì biên cương Tổ quốc, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn luôn có một ngày được gọi đúng tên và trở về trong vòng tay quê hương.



