Cựu chiến binh

Hà Văn Bình (1)

Thanh Hóa09/12/2025Hà Văn Bình (Đoàn xã Trung Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU QUÂN NHÂN KỂ VỀ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA KHỐC LIỆT

Cụ ông Hà Văn Cong, nay đã tuổi cao sức yếu. Ông vẫn nhớ như in chiến trường cam go ngày xưa ấy. Kể lại cho chúng tôi nghe những câu chuyện thời trai trẻ của các chiến sỹ thời đó.

Sinh ra và lớn lên tại bản Cạn xã Trung Hạ, ông cũng như bao người khác, với tấm long yêu nước và ý chí của một thanh niên xung phong trên chiến trường để bảo vệ tổ quốc và công lý. Ông tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia và chiến trường Tây Nam của nước ta.

Ông hồi nhớ lại, hồi đó đơn vị của ông là C7, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 1 Bộ binh, ông hành quân bộ từ Thanh Hóa vượt bao nhiêu khó khan để đến chiến trường, vừa đói, vừa rét, bang rừng, lội suối, rừng sâu sợ thú rừng và sốt rét. Có ngày phải nằm phục kích trong rừng, tiếng bom rơi, tiếng nã sung chiền miên

Khi chiến đấu tại chiến trường giáp Phnompeng, ông trúng đạn của địch trên đỉnh đầu trái, khiến ông bị thương nặng, được các chiến sỹ và bác sỹ cứu chữa kịp thời mới giữ được tính mang.

Ông bồi hồi xúc động: “ Ông trúng đạn, tưởng mình phải bỏ mạng nơi xứ người, nghĩ chắc mình chết, nghe tiếng đồng đội gọi, xong ông ngất lịm luôn. Ấy vậy, mấy ngày sau, ông được các bác sỹ cấp cứu sống tại”

Những vết thương nặng trên cơ thể, những ký ức về chiến tranh, ông nhớ như in, những lần bị địch truy kích, vết thương sâu nặng nhất ông vẫn kể đó là vết thương long. Ông sợ sẽ phải hy sinh tại chiến trường, sợ không thể về thăm nhà, thăm quê, thăm bố mẹ, nhưng vì tinh thần thép các chiến sỹ ấy vẫn vùng mình chiến đấu, quả cảm vượt qua tất cả vì tinh thần yêu nước, mong muốn được song trong hòa bình.

Ông nói: “ Chẳng có gì quý hơn độc lập, mà có được độc lập thì ta phải mất rất nhiều, trong đó có xương, máu của bao nhiêu chiến sỹ. Vì vậy, trong thời bình này, chỉ mong muốn các cháu học tập, lao động thật tốt để đỡ khổ như các ông thôi”.

Trong những dịp như thế này, thanh niên chúng tôi được gần với thế hệ cha ông, những người con của quê hương, đã anh dung hy sinh bản thân, hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ sự yên bình của đất nước. Họ luôn là tấm gương để chúng tôi noi theo, và nguyện học tạp, rèn luyện để trở thành những người có ích, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hà Văn Bình (1) | Câu chuyện thời hoa lửa