Hà Văn Bình (2)
Một buổi sáng, ngày chủ nhật, chúng tôi có dịp về hỗ trợ các hộ gia đình tại bản tái định cư bản Muỗng xã Trung Hạ, đây là một trong những thôn bản phải di dời do có nguy cơ sạt lở cao, tất cả các hộ dân được sơ tán và hiện nay đang trong quá trình xây dựng lại nhà cửa.
Nơi đây, người dân địa phương đang cố gắng xây nên một bản làng mới khang trang hơn. Những ngôi nhà san sát, người thì khuân gạch, bê cát, người thì trộn vữa, đào móng, chát tường, một khung cảnh nô nức, nhộn nhịp.
Người dân nơi đây, họ huy động mọi nhân lực, vật lực. Từ các con em trong gia đình, cho tới anh em họ hàng, và bạn bè thân thiết. Trong đó, chúng tôi thấy bóng dáng của các cựu chiến binh, những anh hùng thời chiến, nay lại khoác trên mình áo xanh, hỗ trợ cho đồng chí, đồng đội của mình.
Chúng tôi gặp ông Hà Văn Nô, với nụ cười rạng, đang sếp từng viên gạch lên chiếc xe rùa. Ông Nô sinh ngày 03/02/1958, người con quê hương bản Xanh, xã Trung Hạ. Năm 1975 ông được huấn luyện tại đơn vị C20, tiểu đoàn 11, sư đoàn 308 và tham gia chiến đấu tại chiến tuyến miền Bắc.
Ông kể lại cho chúng tôi nghe về những chiến công oanh liệt của quân và dân ta trong thời kỳ chiến tranh, và nhưng khó khăn, gian khổ đã làm cho ý trí của quân ta càng phải mạnh mẽ. Đó là những đêm rừng lãnh lẽo, chỉ nghe tiếng bom rơi, đạn nổ, tiếng thú rừng kêu, những đêm sốt rét chiền miên. Nhiều chiến sỹ của ta phải bỏ mạng đau thương.
Đến nay, khi trở về với quê nhà, những chiến binh ấy, vẫn luôn luôn giữ trong mình ngọn lửa nhiệt huyết. Họ vẫn bên nhau, hỗ trợ nhau trong cuộc sống hằng ngày. Hôm nay, đồng chí, đồng đội gặp khó khăn, họ vẫn luôn đồng hành, hỗ trợ từng viên gạch, từng bao cát xây nên một mái nhà đong đầy tình yêu. Mái nhà của cựu chiến binh trong thời bình.



