Hà Văn Bình (3)
Một buổi sang thứ 2, khi tôi về với bản Cạn để cập nhật thông tin của thanh niên. Tôi lại ghé thăm ông Hà Văn Cong, cựu chiến binh chiến trường Campuchia khốc liệt. Trong những ngày tiết trời mát mẻ, ông vẫn tần tảo sớm hôm, phụ giúp cháu con công việc gia đình.
Sân vườn ông sạch sẽ, với những khóm rau sạch, vài con gà thả vườn nheo nhóc, những chiếc dọ tre, được ông tỉ mỉ đan lát, và gầm sàn ông là đống củi khô, được ông gom ghép sau những buổi làm nương hằng ngày. Là người con quê hương, đuọc rèn rũa ý chí thép, cựu chiến binh năm nào vẫn mang trong mình sự nỗ lực, không chỉ vì bản thân, và còn vì thế hệ con cháu.
Ông đặt bó củi xuống sân, tay bắt mặt mừng khi chúng tôi ghé lại thăm ông. Lau nhẹ mồ hôi trên chán, ông mời tôi uống ly trà “ Tán ma” đặc biệt của người dân nơi đây. Ông nói: “ Ở không à không chịu được cháu ạ, sang dây cứ phải tranh thủ, vệ sinh dọn dẹp, sau đó ra vườn, kiếm được ít của có các con về nó còn nấu nướng. Thi thoảng ông lại ra vườn chăm cây ăn quả cho đỡ buồn”.
Đến nay, ông đã gần 80 tuổi, nhưng với tinh thần thép của người chiến sỹ, với ý trí và lý tưởng, ông vẫn giữ được phong độ của người lính cụ Hồ, người cha, người ông mẫu mực.



