Hà Văn Chúc
Hà Văn Chúc - Thời kỳ chiến đấu oanh liệt
Suốt cuộc đời tôi đã trải qua hàng trăm trận đánh khác nhau, ở những địa phương khác nhau và rất nhiều kỷ niệm sâu sắc. Nhưng có lẽ, một trận đánh tôi không thể quên được đó là trận đánh ngày 17/3/1971 ở Đường 9, Nam Lào.
Khi đó, chúng tôi thủ trên đèo để đánh chặn một đoàn xe tăng thiết giáp của địch. Người đồng đội của tôi là anh Trần Văn Tẩy đảm trách vị trí xạ thủ bắn B40. Với người bình thường, chỉ bắn đến lần thứ 3 là đã không thể chịu nổi nhưng Tẩy đã bắn liền 5 phát. Lúc ấy, máu ở tai Tẩy bắt đầu chảy đầm đìa và không còn nghe thấy gì. Tôi chạy lại, đập vào vai Tẩy, ra dấu hiệu để tôi bắn thay nhưng Tẩy nhất định không chịu.
Khi Tẩy đang chuẩn bị nạp đạn để bắn lần thứ 6 thì bị địch bắn trúng, một ở tay và một ở trán. Máu Tẩy chảy xối xả. Tôi vội vàng lao đến và ôm lấy Tẩy nhưng Tẩy ngất thiếp đi. Khi y tá đến cấp cứu và định tiêm thì Tẩy tỉnh dậy. Tẩy nhất quyết từ chối và bảo: “Tôi khó qua khỏi, máu tôi đã ra quá nhiều rồi. Mũi tiêm này hãy dành cho đồng đội khác cần hơn tôi”. Rồi Tẩy quay sang nhìn tôi, ứa nước mắt: “Tôi xin lỗi vì có những lúc đã làm cho anh buồn về sự ngang ngạnh của mình…”.



