Hà Văn Khánh – Người lính trinh sát “đi không dấu”
Năm 1948, khi vừa 19 tuổi, Hà Văn Khánh tình nguyện nhập ngũ. Sau khi được đào tạo tại Trường Sĩ quan Liên khu 4, đầu năm 1949 ông được điều về Phòng Tham mưu, Đại đội 203, Đại đoàn 325.
Cuối năm 1949, nhận thấy ông phù hợp với công tác tình báo, đơn vị đưa ông vào hoạt động nằm vùng ở Bắc Thừa Thiên Huế. Sau đó ông tiếp tục hoạt động tại Quảng Trị, trong đó có khu vực nhà thờ La Vang.
Công việc của người lính trinh sát khi ấy cực kỳ nguy hiểm. Ông phải thực hiện phương châm “đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng”. Ban ngày ông cải trang, làm nhiều nghề như chăn trâu, cắt tóc, lái xe; ban đêm vào thị xã nắm tình hình địch.
Năm 1952, ông được chuyển ra khu vực sân bay Đồng Hới để thu thập tin tức về quân địch. Những thông tin ông cung cấp giúp lực lượng vũ trang Quảng Bình chuẩn bị và tiến hành nhiều cuộc tiến công.
Trong Chiến dịch Trung Lào cuối năm 1953, ông tiếp tục làm nhiệm vụ trinh sát, theo dõi địa hình, cách bố trí hỏa lực và sự di chuyển của quân địch. Một kỷ niệm ông nhớ mãi là lần cùng hai đồng đội luồn sâu phục kích và bắt được một tù binh Âu-Phi. Thông tin thu được từ người tù binh này hỗ trợ cho các trận đánh tiếp theo.
Sau Hiệp định Genève, ông tiếp tục làm nhiệm vụ trong thời kỳ chống Mỹ, từng giữ chức Trưởng ban Trinh sát và Đặc công của Đặc khu Vĩnh Linh. Từ năm 1970 đến 1975, ông ra Hà Nội học nâng cao về tham mưu quân báo rồi giảng dạy tại Học viện Quân sự cấp cao.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến khi nghỉ hưu năm 1985.
Điều ông nhớ nhất sau gần cả đời binh nghiệp là những đồng đội đã không trở về. Ông nói mình may mắn vì còn sống và luôn tự nhắc phải sống tốt để không phụ lòng những người đã hy sinh.



