Bài viết

HÀ VĂN NOẠ

Quảng Ngãi11/08/2026Xã Thông Thụ (Đoàn xã Thông Thụ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ƯỜI ANH HÙNG “MỘT TAY”

Câu chuyện về Anh hùng, liệt sĩ Hà Văn Nọa

Ngày ấy, bên dòng sông Luộc hiền hòa, ở làng Ngọc Hòa, xã Vĩnh Hòa, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương, có một chàng trai tên là Hà Văn Nọa.

Sinh năm 1928 trong một gia đình có truyền thống yêu nước, từ nhỏ Hà Văn Nọa đã được cha dạy chữ, dạy võ. Gia đình ông từng che chở, nuôi dưỡng những người cán bộ, chiến sĩ cách mạng.

Lớn lên giữa một miền quê giàu truyền thống cách mạng, chàng trai Hà Văn Nọa sớm hiểu rằng đất nước đang cần những người trẻ đứng lên bảo vệ quê hương.

Năm 1947, ông tình nguyện nhập ngũ.

Từ đó, cuộc đời ông gắn với những bước chân hành quân, những trận chiến và những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG LÙI BƯỚC

Trong những năm đầu quân ngũ, Hà Văn Nọa luôn là người gan dạ, bình tĩnh và gương mẫu.

Ông chiến đấu qua nhiều chiến dịch lớn.

Năm 1948, ông bị thương.

Nhưng vết thương không làm người chiến sĩ trẻ mất đi ý chí.

Sau khi hồi phục, ông lại tiếp tục trở về đơn vị.

Đến Chiến dịch Biên giới năm 1950, một trận chiến ác liệt đã khiến ông bị thương nặng và mất một cánh tay.

Từ đó, đồng đội thân mật gọi ông là:

“Nọa cụt”.

Nhưng cái tên ấy không phải để nói về một người khuyết tật.

Nó trở thành cách gọi đầy yêu thương và khâm phục dành cho một người lính chỉ còn một tay nhưng ý chí vẫn vẹn nguyên.

Có người khuyên ông:

— Anh đã mất một cánh tay rồi, hãy về tuyến sau nghỉ ngơi.

Hà Văn Nọa chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Tôi còn chiến đấu được. Đồng đội còn chiến đấu thì tôi cũng còn chiến đấu.”

Và ông lại trở về đơn vị.

Một tay không làm ông chùn bước.

Trái lại, ông càng quyết tâm rèn luyện, học hỏi và trưởng thành trong chiến đấu.

Ông lần lượt đảm nhiệm các cương vị từ tiểu đội trưởng, trung đội trưởng rồi trở thành cán bộ chỉ huy.

HÀ VĂN NỌA VÀ CHIẾN TRƯỜNG ĐIỆN BIÊN

Đầu năm 1954, cả nước hướng về Tây Bắc.

Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu.

Trong đội hình Đại đoàn 312 có một người đại đội trưởng trẻ tuổi nhưng dày dạn trận mạc.

Đó là Hà Văn Nọa, Đại đội trưởng Đại đội 243, Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 141.

Một cánh tay đã mất.

Nhưng trước mặt ông là cả một chiến trường lớn.

Và ông biết rằng mình phải làm gì.

Ông cùng đồng đội hành quân vào trận địa.

Trước mắt họ là những cứ điểm kiên cố của quân Pháp.

Không ai biết trận chiến sẽ kéo dài bao lâu.

Không ai biết ngày trở về.

Nhưng tất cả đều có chung một niềm tin:

Nhất định phải đánh thắng.

TRẬN ĐÁNH HIM LAM

Trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, đơn vị của Hà Văn Nọa được giao nhiệm vụ tiến công cứ điểm Him Lam.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.

Những chiến hào, lô cốt và đường ngầm của đối phương gây rất nhiều khó khăn.

Nhưng Hà Văn Nọa luôn ở phía trước.

Ông trực tiếp chỉ huy bộ đội tiến lên, tổ chức đánh vào các vị trí phòng thủ của địch.

Ở đâu khó khăn nhất, ở đó người ta thấy người đại đội trưởng “một tay”.

Ông không chỉ huy từ phía sau.

Ông cùng chiến sĩ tiến lên.

Bình tĩnh trước hiểm nguy.

Quyết đoán trước khó khăn.

Nhờ sự chỉ huy dũng cảm, đơn vị của ông góp phần quan trọng vào việc làm chủ cứ điểm Him Lam.

Nhưng trận chiến ấy mới chỉ là bước khởi đầu.

TRÊN ĐỒI E

Sau Him Lam, đơn vị tiếp tục nhận nhiệm vụ tiến công đồi E.

Đây là một trận đánh rất khó khăn.

Địch chống trả quyết liệt.

Hai bên giáp chiến trong khoảng cách rất gần.

Trong giờ phút căng thẳng ấy, Hà Văn Nọa vẫn giữ vững tinh thần của một người chỉ huy.

Ông động viên chiến sĩ:

“Còn một người cũng chiến đấu. Còn một bước cũng phải tiến lên!”

Người đại đội trưởng một tay tiếp tục dẫn đầu đơn vị.

Ông không nghĩ đến việc mình chỉ còn một cánh tay.

Ông chỉ nghĩ đến nhiệm vụ.

Nghĩ đến đồng đội.

Nghĩ đến thắng lợi của chiến dịch.

TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG

Ngày 2 tháng 4 năm 1954, giữa những ngày chiến đấu ác liệt trên cánh đồng Mường Thanh, Hà Văn Nọa tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến công.

Ông cùng các chiến sĩ lao vào trận chiến.

Những người lính trẻ sát cánh bên nhau.

Người đại đội trưởng vẫn ở phía trước.

Cho đến khi ông anh dũng hy sinh.

Hà Văn Nọa ra đi khi mới 26 tuổi.

Một người con của quê hương Hải Dương đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình trên chiến trường Điện Biên.

Ông không trở về quê hương.

Nhưng tên tuổi ông đã ở lại với lịch sử.

“MỘT TAY” NHƯNG MỘT Ý CHÍ

Điều khiến đồng đội và các thế hệ sau luôn kính phục Hà Văn Nọa không chỉ là những chiến công.

Đó là ý chí không chịu khuất phục trước nghịch cảnh.

Mất một cánh tay, ông vẫn trở lại chiến trường.

Mang trên mình thương tích, ông vẫn trở thành người chỉ huy.

Đứng trước hiểm nguy, ông vẫn chọn tiến lên.

Và khi Tổ quốc cần, ông đã trao cả tuổi trẻ và tính mạng của mình cho đất nước.

Hà Văn Nọa là một trong 19 chiến sĩ Điện Biên được phong tặng hoặc truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương của ông được nhắc lại trong hồi ký của nhiều vị tướng, cán bộ từng tham gia chiến dịch.

Năm 2024, quê hương Vĩnh Hòa tổ chức giới thiệu cuốn sách “Truyện kể Anh hùng Liệt sĩ Hà Văn Nọa”, ghi lại cuộc đời và những chiến công của ông để giáo dục truyền thống cho các thế hệ hôm nay.

NGƯỜI CON QUÊ HƯƠNG HẢI DƯƠNG

Hôm nay, trên quê hương Vĩnh Hòa, những con đường làng đã đổi thay.

Những mái trường vang tiếng trẻ thơ.

Những cánh đồng xanh bình yên bên dòng sông Luộc.

Không còn tiếng súng chiến tranh.

Không còn những đoàn quân hành quân ra trận.

Nhưng câu chuyện về Hà Văn Nọa vẫn còn đó.

Để mỗi thế hệ hôm nay hiểu rằng:

Hòa bình không tự nhiên mà có.

Để có những ngày tháng bình yên, đã có những người con của quê hương dành cả tuổi trẻ, thậm chí hy sinh tính mạng để bảo vệ Tổ quốc.

Hà Văn Nọa đã mất một cánh tay nhưng không mất niềm tin.

Ông mất đi tuổi thanh xuân nhưng để lại một tấm gương sáng.

Ông nằm lại nơi chiến trường Điện Biên nhưng tên tuổi vẫn trở về với quê hương Hải Dương.

Và câu chuyện của người Anh hùng “một tay” ấy nhắn gửi chúng ta một điều thật giản dị:

Khi có lòng yêu nước, con người có thể vượt qua những giới hạn tưởng như không thể vượt qua.

Khi có ý chí, nghịch cảnh không thể khuất phục con người.

Và khi biết sống vì mọi người, một cuộc đời dù ngắn ngủi vẫn có thể trở nên bất tử.

Hà Văn Nọa – người con của Vĩnh Hòa, người chiến sĩ Điện Biên – đã sống một cuộc đời như thế.

Một cánh tay mất đi.
Một tuổi xuân gửi lại chiến trường.
Nhưng lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của ông còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn