Bài viết

Hà Văn Tố

Ký ức thành cổ Quảng Trị

Thanh Hóa22/12/2025Hà Văn Tố (Chi đoàn bản Din)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức thành cổ Quảng Trị

Ông Hà Văn Mưởng, sinh năm 1947, người con quê hương Trung Hạ. Theo tiếng gọi của đất nước, là chàng trai trẻ nhiệt huyết, gan dạ tham gia chiến trường với ý trí quật cường.

Năm 1968, ông tham gia dân công hỏa tuyến, sửa chữa các tuyến đường huyết mạnh nối liền các chiến tuyến của bồ đội ta. San lấp hố bom, đập đá làm đường, làm cầu cho bồ đội tại các tuyến đường Quan Hóa, đó là những công việc hàng ngày của dân công ta. Ông kể: Có lần phải đi biền biệt mấy tháng trời không về nhà, tay cầm cuốc, cầm xẻng, cùng với bao thanh niên khác, chạy khỏi bom giặc, ẩn nấp sao cho giặc không thấy. Có hôm đói rét, quần áo ấm không có, phải nhờ sông nhờ suối mới có cái ăn”.

Tháng 12 năm 1971, ông nhập ngũ và bảo vệ Chiến trường thành cổ Quảng Trị đến năm 1977 được phục viên trở về quê. Những ký ức thời chiến tranh như in hằn trong tâm trí người lính ấy. Bao nhiêu lần bị nã súng, bị máy bay ném bom, khiến bao nhiêu đồng chí đồng đội hi sinh. Lòng căm phẫn của quân ta lại cao trào. Ông kể: “ Có lần, muốn xông lên giết hết lũ quân địch, muốn cảm tử, không còn cái uất hận nào bằng những lúc ấy. Nhưng với sự chỉ đạo, lãnh đạo của chỉ huy, quân ta vẫn cố gắng cầm cự, giảm thiệt hại về người ít nhất có thể”.

Người lính ấy, vì những tiếng bom đạn triền miên, ngày đêm không ngớt mà bị ảnh hưởng tới thính giác. Tai ông không còn nghe được nữa và di chứng ấy vẫn dai dẳng theo ông tới tận bây giờ.

Ông kể tiếp: “ Có lần, trong vòng 12 ngày, giặc giải bom B52 tới 4 lần liên tiếp, sức phá hủy khủng khiếp, làm cho quân và dân ta thiệt hại nặng nề, đâu đâu cũng xác người la liệt, sót lắm các cháu ạ”.

Ông xúc động, nhìn xa xa và khựng lại đôi chút, cầm các giấy tờ chiến công, bằng khen của ông và khẽ nói với các cháu: “ Các cháu được sống, học tập trong thời bình, phải cố gắng rèn luyện, tu dưỡng nhé, để không phụ công của những người đã ngã xuống vì non sông đất nước”.

Chúng tôi, với tinh thần của những người con quê đất anh hùng, luôn khắc ghi lời dạy của cha anh, đặc biệt luôn nhắc nhở các thanh thiếu nhi, những mầm non, tương lai của quê hương phải biết trân trọng, yêu thương những công lao to lớn của các chiến binh đã vì đất nước mà quả cảm quên mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn