HAI ANH EM DƯỚI CHÂN NÚI CHƯ YANG SIN
Rừng Tây Nguyên mùa khô đỏ quạch bụi bazan. Dưới chân núi Chư Yang Sin, đại đội dừng chân sau nhiều ngày hành quân liên tục. Tiếng côn trùng rả rích hòa với mùi khói bếp và lá khô cháy dở.
Hùng và Hậu là anh em ruột. Hùng hơn em bốn tuổi, nhập ngũ trước, rồi đến lượt Hậu theo đơn vị vào Tây Nguyên. Ngày gặp lại nhau giữa rừng sâu, hai anh em chỉ kịp siết chặt tay. Không ai nói nhiều.
- Ráng sống, nghe chưa. – Hùng dặn em trước giờ xuất kích.
- Còn anh? – Hậu hỏi.
- Anh ở phía sau.
Cuộc hành quân đêm xuyên rừng diễn ra trong im lặng tuyệt đối. Đạn pháo từ trên cao trút xuống như mưa. Đơn vị bị chia cắt. Trong làn khói dày đặc, Hậu nghe tiếng anh gọi:
- Hậu!
Chưa kịp đáp lời, một tiếng nổ lớn xé toạc không gian. Khi Hậu bò được đến chỗ Hùng, anh đã nằm yên, tay vẫn giữ chặt khẩu súng.
Máu thấm đỏ đất bazan.
Hậu gục xuống bên anh, không khóc thành tiếng. Nước mắt hòa với mồ hôi và đất đỏ. Anh nén đau, lấy tấm tăng phủ lên người anh trai.
- Em sẽ về thay anh… – Hậu thì thầm.
⸻
Chiến tranh kết thúc. Hậu trở về làng, mang theo di ảnh anh trai. Mỗi mùa rẫy, anh lại lên nương sớm, làm cả phần của người đã khuất. Đêm xuống, anh ngồi trước bếp lửa, kể cho con mình nghe về người bác chưa từng trở về.
Dưới chân núi Chư Yang Sin, rừng vẫn xanh. Nhưng trong lòng người ở lại, có một khoảng trống không bao giờ lấp đầy – nơi người anh đã hóa thân vào đất đỏ Tây Nguyên.


