HAI BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ THUẬN – NHỮNG LẶNG LẼ LÀM NÊN HÙNG TRÁC
Nguyễn Phương Thảo
Trong chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, sức mạnh của dân tộc Việt Nam không chỉ đến từ những trận đánh lẫy lừng nơi tiền tuyến, mà còn được vun đắp bởi tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng nơi hậu phương. Hình ảnh những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – trong đó có mẹ Phạm Thị Thuận – chính là minh chứng sống động nhất cho kiệt tác của lòng kiên trung và đức hy sinh ấy.
Lịch sử ghi nhận những người mẹ mang tên Phạm Thị Thuận ở từng miền quê khác nhau, nhưng đều chung một trái tim vị quốc vong thân:
Mẹ Phạm Thị Thuận (sinh năm 1908 tại Diễn Thịnh, Diễn Châu, Nghệ An): Sinh ra và lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống cách mạng, mẹ nén đau thương tiễn người con trai duy nhất – liệt sĩ Cao Đức Ngụ (sinh năm 1940, nhập ngũ năm 1964) ra chiến trường. Năm 1968, người con ấy đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù mất đi giọt máu duy nhất, mẹ vẫn lặng lẽ vượt qua nỗi đau, sống kiên cường và khiêm nhường. Để ghi nhận cống hiến cao cả đó, ngày 27/8/1995, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 522-KT/CTN phong tặng mẹ danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng".
Mẹ Phạm Thị Thuận (1912 – 2001, quê tại Bình Hòa Bắc, Đức Huệ, Long An): Trên dải đất Nam Bộ kiên cường, trong giai đoạn 1954 – 1975, mẹ là chỗ dựa vững chắc khi tích cực nuôi giấu, che chở cán bộ kháng chiến ngay trong vùng nguy hiểm. Cuộc đời mẹ chịu nhiều mất mát lớn lao khi cả chồng (liệt sĩ Nguyễn Văn Xen) và con (liệt sĩ Nguyễn Văn Tuất) đều anh dũng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Với những đóng góp đặc biệt to lớn, mẹ đã được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" theo Quyết định số 2357/QĐ-CTN ngày 22/10/2015.
Dù ở miền Bắc hay miền Nam, cuộc đời của các mẹ Phạm Thị Thuận đều là bản hùng ca về lòng yêu nước. Mất đi người thân là nỗi đau không gì bù đắp nổi, nhưng các mẹ vẫn chọn đứng vững, âm thầm cống hiến để vun đắp cho ngày độc lập của Tổ quốc. Tấm gương của các mẹ mãi là niềm tự hào sâu sắc, nhắc nhở thế hệ hôm nay sống sao cho xứng đáng với những hy sinh vô giá ấy.



