Hai Bà Trưng
Đêm mùa xuân năm 40, dưới ánh đuốc bập bùng tại bến Hát Môn, tiếng trống đồng vang lên rền trời. Thù nhà nợ nước đè nặng lên vai, Trưng Trắc bước lên đài thề, bên cạnh là người em gái Trưng Nhị. Cái chết tàn bạo của Thi Sách dưới tay thái thú Tô Định không làm bà gục ngã, mà thổi bùng lên ngọn lửa căm hờn đã âm ỉ từ lâu trong lòng người dân Âu Lạc.
Bà cất lời thề, tiếng nói đanh thép vang vọng khắp núi sông: "Một xin rửa sạch nước thù / Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng".
Ngay lập tức, cuộc khởi nghĩa bùng nổ như một trận đại phong ba. Hai Bà Trưng khoác chiến giáp, cưỡi trên lưng hai con voi chiến dẫn đầu đoàn quân xông trận. Từ Hát Môn, nghĩa quân tiến đánh Mê Linh, Cổ Loa, rồi hạ gục trung tâm Luy Lâu. Khí thế ngút trời của quân dân khiến thái thú Tô Định hoảng sợ đến mất mật, phải cắt tóc, cạo râu, cải trang thành dân thường tháo chạy về nước. Chỉ trong vòng vài tháng, 65 thành trì vùng Lĩnh Nam được thu hồi, độc lập dân tộc được khôi phục. Trưng Trắc được tôn làm Vương, lập đô tại Mê Linh.
Thế nhưng, nền hòa bình chưa kéo dài được bao lâu thì năm 42, vua Hán sai danh tướng Mã Viện dẫn hàng vạn quân tinh nhuệ sang đàn áp. Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt tại Lãng Bạc rồi Cấm Khê. Dù chiến đấu kiên cường, nhưng trước lực lượng địch quá đông và gian hùng, quân ta dần kiệt sức.
Năm 43, để không rơi vào tay kẻ thù và giữ trọn khí tiết, Hai Bà Trưng đã gieo mình xuống dòng sông Hát giang lịch sử. Dòng nước cuộn sóng như ôm lấy hai vị nữ anh hùng, khép lại một chương sử bi hùng nhưng mãi chói lọi trong lòng dân tộc.



