Hai Bà Trưng
Hai Bà Trưng là tên gọi chung của hai chị em Trưng Trắc và Trưng Nhị, những người anh hùng vĩ đại đầu tiên trong lịch sử độc lập của dân tộc Việt Nam. Vào thế kỷ thứ nhất, họ đã lãnh đạo cuộc khởi nghĩa oai hùng chống lại ách đô hộ của nhà Đông Hán, giành lại chủ quyền cho đất nước.

Nguyên nhân: Thái thú nhà Đông Hán là Tô Định cai trị tàn bạo, áp bức nhân dân. Tô Định đã bày mưu giết hại Thi Sách nhằm đè bẹp ý chí phản kháng của người Việt. Nợ nước thù nhà hòa làm một, Hai Bà Trưng quyết định phất cờ nổi dậy. [1, 2, 3]
Khởi nghĩa bùng nổ: Vào mùa xuân năm 40 sau Công nguyên, tại cửa sông Hát (Hát Môn), hai bà chính thức tế cờ khởi nghĩa. Hình ảnh Hai Bà Trưng cưỡi voi ra trận, mặc giáp phục lộng lẫy đã cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần nghĩa quân. [1]
Kết quả giai đoạn đầu: Nghĩa quân đi đến đâu giặc tan đến đó, nhanh chóng đánh chiếm 65 thành trì vùng Lĩnh Nam. Tô Định hoảng sợ cắt tóc cạo râu, cải trang trốn chạy về nước. Nền độc lập được khôi phục, bà Trưng Trắc lên ngôi vua, xưng là Trưng Nữ Vương, đóng đô tại Mê Linh.
Giai đoạn sau: Năm 42, nhà Hán cử danh tướng Mã Viện đem quân sang đàn áp hung hãn. Do chênh lệch lực lượng, quân ta dần thất thế. Để giữ trọn khí tiết, Hai Bà Trưng đã gieo mình tuẫn tiết xuống dòng sông Hát vào năm 43.



