Hai Bà Trưng – Cuộc khởi nghĩa đầu tiên chống ách đô hộ phương Bắc
Đầu thế kỷ I, đất nước ta nằm dưới ách cai trị của nhà Đông Hán. Chính quyền đô hộ áp đặt chế độ cai trị hà khắc, bóc lột nhân dân và đàn áp các lực lượng chống đối.
Trong hoàn cảnh đó, tại vùng Mê Linh xuất hiện hai người phụ nữ đã trở thành biểu tượng bất khuất của lịch sử dân tộc: Trưng Trắc và Trưng Nhị, thường được gọi là Hai Bà Trưng.
Trưng Trắc là con gái của Lạc tướng huyện Mê Linh. Chồng bà là Thi Sách, con trai Lạc tướng huyện Chu Diên. Hai gia đình đều có vị thế trong xã hội bản địa và có tinh thần chống lại chính quyền đô hộ.
Khoảng năm 40, Thi Sách bị viên Thái thú Giao Chỉ Tô Định giết. Trước tình hình đó, Trưng Trắc cùng em gái Trưng Nhị đứng lên tập hợp lực lượng khởi nghĩa.
Từ Mê Linh, nghĩa quân nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng của nhiều địa phương. Chỉ trong thời gian ngắn, lực lượng khởi nghĩa đã chiếm được nhiều thành trì của chính quyền Đông Hán.
Tô Định phải bỏ chạy về Trung Quốc.
Trưng Trắc được suy tôn làm vua, đóng đô ở Mê Linh.
Nhà Hán sau đó cử Mã Viện đem quân sang đàn áp. Năm 43, quân Hán tiến vào Giao Chỉ. Hai Bà Trưng cùng nghĩa quân tổ chức chống trả nhưng cuối cùng thất bại.
Theo sử liệu truyền thống, Hai Bà Trưng hy sinh tại vùng Hát Môn – Cấm Khê vào năm 43.
Cuộc khởi nghĩa chỉ tồn tại trong khoảng ba năm nhưng có ý nghĩa đặc biệt lớn. Đây là cuộc nổi dậy quy mô lớn đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử chống ách đô hộ phương Bắc.
Điều đặc biệt là người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa lại là hai phụ nữ.
Hình tượng Hai Bà Trưng vì thế trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí độc lập và vai trò của phụ nữ trong lịch sử dân tộc.



