HAI BÀ TRƯNG – HAI TIẾNG GỌI NON SÔNG
Nếu lịch sử dân tộc là một bản trường ca, thì Hai Bà Trưng chính là một trong những chương mở đầu vang dội nhất.
Trưng Trắc và Trưng Nhị đã sống trong thời kỳ đất nước chịu sự cai trị của nhà Đông Hán.
Nhưng càng bị áp bức, khát vọng tự do càng cháy bỏng.
Hai Bà đã biến khát vọng ấy thành hành động.
Năm 40, cờ nghĩa phất lên.
Hát Môn trở thành điểm xuất phát.
Mê Linh trở thành trung tâm.
Luy Lâu trở thành một trong những mục tiêu quan trọng của cuộc tiến công.
Từ những địa danh ấy, một trang sử mới được viết bằng lòng quả cảm và sự hy sinh.
Thắng lợi của nghĩa quân khiến chính quyền đô hộ bị đánh đổ ở nhiều nơi.
Trưng Trắc lên ngôi vua.
Nền tự chủ được khôi phục.
Đó là khoảnh khắc mà mỗi người Việt hôm nay đều có quyền tự hào.
Bởi trước sức mạnh của một đế chế lớn, cha ông ta đã không chọn đầu hàng.
Họ chọn đứng lên.
Hai Bà Trưng đã cho lịch sử một câu trả lời đanh thép: dân tộc Việt Nam có ý chí độc lập và có khả năng tự quyết định vận mệnh của mình.
Hàng nghìn năm sau, tiếng gọi ấy vẫn vang vọng.
Không phải bằng tiếng gươm giáo.
Mà bằng ký ức.
Bằng những lễ hội tưởng niệm.
Bằng những đền thờ.
Và bằng niềm tự hào được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.



