HAI BÀ TRƯNG KHỞI NGHĨA – TIẾNG TRỐNG MỞ ĐẦU KỶ NGUYÊN ĐẤU TRANH GIÀNH ĐỘC LẬP
Năm 40 sau Công nguyên, đất nước ta nằm dưới ách thống trị tàn bạo của nhà Đông Hán. Thái thú quận Giao Chỉ lúc bấy giờ là Tô Định là một kẻ vô cùng tham lam, tàn nhẫn, thực hiện chính sách vơ vét tô thuế nặng nề, ép buộc nhân dân ta phải xuống biển mò ngọc trai, lên rừng săn tê giác để cống nạp, đẩy người dân vào cảnh lầm than cùng cực. Không những thế, triều đình phương Bắc còn ráo riết thực hiện chính sách đồng hóa, âm mưu xóa sổ văn hóa và phong tục tập quán của người Việt cổ. Trước nỗi nhục mất nước và nỗi đau của đồng bào, tại vùng đất Mê Linh, hai chị em Trưng Trắc và Trưng Nhị – con gái của Lạc tướng vùng Mê Linh – đã âm thầm liên lạc với các hào trưởng khắp nơi để chuẩn bị nổi dậy.
Chồng của bà Trưng Trắc là Thi Sách, lạc tướng vùng Chu Diên, cũng là một người có chí lớn chống Hán. Biết được mưu đồ của Thi Sách, Thái thú Tô Định đã lập mưu bắt sống và tàn nhẫn xử tử ông hòng răn đe, làm thui chột ý chí của những người yêu nước. Tuy nhiên, Tô Định đã phạm phải một sai lầm chết người. Nỗi đau mất chồng không khiến Trưng Trắc gục ngã, ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa hận thù, biến oán hận gia đình thành quyết tâm cứu nước. Tháng 3 năm 40, tại cửa sông Hát (Phúc Thọ, Hà Nội), Hai Bà Trưng đã chính thức lập đàn tế cáo trời đất, phất cờ khởi nghĩa với lời thề bất hủ: "Một xin rửa sạch nước thù, Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng. Ba kẻo oan ức lòng chồng, Bốn xin vẻn vẹn sở công lênh này."
Tiếng trống đồng Mê Linh vang lên như tiếng sấm thức tỉnh lòng tự tôn dân tộc bấy lâu nay bị đè nén. Nghĩa quân của Hai Bà Trưng đi đến đâu, nhân dân và các hào kiệt bốn phương, đặc biệt là các nữ tướng tài ba như Lê Chân, Thánh Thiên, Bát Nàn... rầm rập hưởng ứng đến đó. Với khí thế như triều dâng thác đổ, nghĩa quân nhanh chóng quét sạch các đồn bốt giặc, đánh chiếm thành Luy Lâu – thủ phủ của chính quyền đô hộ. Thái thú Tô Định hoảng loạn đến mức phải cạo tóc, cắt râu, cải trang lẩn lút trong đám tàn quân mới thoát được về nước. Trong vòng chưa đầy một tháng, Hai Bà Trưng đã giải phóng hoàn toàn 65 huyện thành, giành lại độc lập cho giang sơn. Trưng Trắc được tôn làm vua (Trưng Vương), định đô tại Mê Linh. Cuộc khởi nghĩa tuy ngắn ngủi nhưng đã chứng minh một chân lý vĩ đại: dòng máu bất khuất của người Việt không bao giờ chịu cúi đầu trước bạo lực, và người phụ nữ Việt Nam sẵn sàng gánh vác vận mệnh giang sơn khi tổ quốc cần.


