HAI BÀ TRƯNG PHẤT CỜ KHỞI NGHĨA
Vào mùa xuân năm 40, dưới ách đô hộ tàn bạo của nhà Đông Hán, nhân dân Giao Chỉ sống trong cảnh lầm than, đói khổ. Quan thái thú Tô Định ra sức đàn áp, bóc lột dân lành và thẳng tay sát hại những người yêu nước. Khi Thi Sách – chồng của Trưng Trắc – bị giặc giết hại, lòng căm thù của nhân dân càng bùng cháy dữ dội. Trước nỗi đau mất chồng và trước cảnh nước mất nhà tan, Hai Bà Trưng đã quyết tâm đứng lên phất cờ khởi nghĩa cứu nước.
Bên bờ sông Hát, tiếng trống đồng vang dội khắp núi rừng, hàng ngàn nghĩa quân cùng nhân dân khắp nơi đồng lòng hưởng ứng. Người có gươm dùng gươm, người không có vũ khí thì dùng giáo tre, gậy gộc để đánh giặc. Khí thế chiến đấu mạnh mẽ như sóng cuộn khiến quân Hán vô cùng khiếp sợ. Chỉ trong một thời gian ngắn, nghĩa quân đã giải phóng được hàng chục thành trì, buộc thái thú Tô Định phải hoảng loạn bỏ chạy về nước.
Lá cờ độc lập của dân tộc Việt Nam một lần nữa tung bay trên quê hương sau nhiều năm bị đô hộ. Cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng tuy chỉ tồn tại trong thời gian ngắn nhưng đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Hai vị nữ anh hùng đã chứng minh rằng khi Tổ quốc lâm nguy, bất cứ ai cũng có thể đứng lên chiến đấu để bảo vệ non sông đất nước.



