Hai Bà Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị)
Hai Bà Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị)
Hai Bà Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị) là hai chị em sinh đôi, con gái Lạc tướng Mê Linh (dòng dõi Hùng Vương), anh hùng dân tộc tiêu biểu chống Bắc thuộc. Năm 40, Hai Bà dựng cờ khởi nghĩa đánh đuổi Tô Định, giành lại 65 thành trì. Trưng Trắc lên ngôi, xưng vương, giữ độc lập gần 3 năm trước khi gieo mình xuống sông Hát tuẫn tiết (năm 43).
Xuất thân: Sinh ngày 01/8 năm Giáp Tuất (14 sau CN) tại Mê Linh (Vĩnh Phúc), thuộc dòng dõi quý tộc Lạc tướng, kế thừa chí khí Hùng Vương. Chị Trưng Trắc: Tài giỏi, dũng cảm, lấy chồng là Thi Sách, cùng chí hướng chống nhà Đông Hán. Em Trưng Nhị: Cùng chị tham gia khởi nghĩa, được xem là nữ phó vương. Thái thú Tô Định nhà Đông Hán tham bạo, giết Thi Sách (chồng Trưng Trắc) khiến hai bà quyết chí phục thù. Năm 40, Hai Bà Trưng nổi dậy tại Hát Môn (Hà Nội). Nghĩa quân nhanh chóng đánh chiếm 65 huyện thành, đuổi Tô Định về nước, giải phóng đất nước. Trưng Trắc lên ngôi Nữ vương, đóng đô ở Mê Linh, xá thuế cho dân. Năm 42-43, nhà Hán sai Mã Viện đem quân sang đánh. Hai Bà anh dũng chiến đấu, nhưng do lực lượng yếu hơn nên đã gieo mình xuống dòng sông Hát (Hát Giang) tuẫn tiết để giữ vẹn khí tiết, không khuất phục giặc.
Hai Bà Trưng là biểu tượng của tinh thần yêu nước, bất khuất của phụ nữ Việt Nam, mở đầu cho kỷ nguyên đấu tranh giành độc lập dân tộc.



