Bài viết

HAI BÀI VAI THÉP VÀ KHẨU TRUNG LIÊN BẤT TỬ

Lạng Sơn18/07/2026Đàm Thu Hương (Trường Cao đẳng Lạng Sơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
HAI BÀI VAI THÉP VÀ KHẨU TRUNG LIÊN BẤT TỬ

Mùa đông năm 1953, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Đơn vị của Bế Văn Đàn – một người con của dân tộc Tày quê gốc Cao Bằng – nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc tham gia chiến dịch chặn đánh các cánh quân rút lui của địch.

Tại thung lũng Mường Pồn (Điện Biên), một trận chiến ác liệt đã nổ ra khi đại đội của anh bị bao vây bởi một lực lượng địch đông gấp nhiều lần, có máy bay và pháo binh yểm trợ điên cuồng.

1. Trận phòng ngự sinh tử giữa thung lũng

Thời gian: Ngày 12 tháng 12 năm 1953

Địa điểm: Mặt trận Mường Pồn, Điện Biên

Sáng hôm ấy, địch tập trung hỏa lực đánh phá dữ dội vào trận địa của ta nhằm mở đường máu tháo chạy. Các chiến sĩ của ta bám trụ trong các giao thông hào, đánh bật liên tiếp nhiều đợt tiến công của giặc. Nhưng do chênh lệch lực lượng, quân số của ta hao hụt dần, nhiều khẩu đội hỏa lực bị trúng đạn pháo.

Bế Văn Đàn lúc này là liên lạc trưởng của đại đội. Mặc cho bom nổ chậm và đạn văng xối xả xung quanh, anh liên tục chạy đi chạy lại giữa các chiến hào để truyền đạt mệnh lệnh của chỉ huy một cách chính xác, kịp thời. Khi thấy một khẩu đội trung liên bị thương vong, anh lập tức nhào đến, cầm súng chiến đấu như một pháo thủ thực thụ.

2. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc

Địch phát hiện ra hướng phòng ngự yếu nhất của ta và tập trung quân ồ ạt xung phong. Đúng lúc này, khẩu trung liên của đồng chí Chu Văn Pù – hỏa lực chủ lực duy nhất còn lại để chặn hướng tiến của địch – bất ngờ bị mất góc bắn do thành chiến hào bị sụt lở sau một quả bom.

Đồng chí Pù loay hoay tìm chỗ đặt càng súng nhưng xung quanh toàn đất đá sụt lún, không có điểm tựa vững chắc. Nếu không nổ súng kịp thời, quân giặc sẽ tràn qua chiến hào và quét sạch toàn bộ đại đội.

  • "Không có chỗ đặt súng, anh Đàn ơi!" – đồng chí Pù hét lên trong bất lực.

Nhìn thấy toán lính địch đang hung hãn lao đến chỉ còn cách vài chục mét, Bế Văn Đàn không một chút do dự. Anh lao tới, quỳ sụp xuống trước miệng chiến hào, dùng hai tay ghì chặt hai càng của khẩu súng trung liên đặt lên hai bờ vai gầy nhưng vững chãi của mình. Anh thét lớn:

"Đặt lên vai tôi này! Bắn! Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"

3. Khẩu súng gầm vang trên đôi vai anh hùng

Đồng chí Chu Văn Pù sững sờ trước hành động của bạn. Anh biết rằng tiếng nổ và sức giật của khẩu trung liên ở cự ly sát tai như vậy sẽ làm điếc tai, thậm chí sức nóng của nòng súng và đạn có thể xé rách da thịt người đồng chí. Nhưng trước ánh mắt kiên nghị và tiếng hét hối thúc của Bế Văn Đàn, anh Pù nghiến răng siết chặt cò.

  • Đoành! Đoành! Đoành!

Khẩu trung liên gầm vang xối xả, trút bão đạn vào đội hình quân địch. Sức giật mạnh của súng nện liên tiếp vào hai bả vai Bế Văn Đàn, máu từ tai anh rỉ ra, nhưng anh vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đồng, hai tay ghì chặt càng súng không một chút lay chuyển.

Lưới lửa bất ngờ từ vai Bế Văn Đàn đã quật ngã hàng loạt tên địch đi đầu, buộc những tên còn lại phải hoảng loạn tháo chạy lui về phía sau. Hướng chiến hào được giữ vững trong gang tấc.

4. Bất tử cùng non sông

Nhưng ngay trong đợt phản kích cuối cùng ấy, một loạt đạn đại liên của giặc từ xa bắn trả đã trúng vào ngực của Bế Văn Đàn. Anh ngã xuống ngay tại bờ chiến hào, đôi tay vẫn ôm chặt lấy khẩu súng trung liên. Người chiến sĩ liên lạc quả cảm đã hy sinh ở tuổi 22, khi chiến dịch Điện Biên Phủ chỉ mới vừa bắt đầu.

Hành động dũng cảm phi thường "lấy thân mình làm giá súng" của Bế Văn Đàn đã trở thành một biểu tượng kinh điển, tiếp thêm luồng sức mạnh tinh thần to lớn cho toàn quân ta tiến lên tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ năm 1954.

Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Bế Văn Đàn vinh dự được Quốc hội truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Tên của anh đã đi vào những trang sách giáo khoa, vào những bài ca đi cùng năm tháng, nhắc nhở các thế hệ mai sau về một chàng trai tuổi đôi mươi đã hiến dâng trọn vẹn xương máu để làm bệ phóng cho ngày độc lập của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn