hai bàn tay trong hầm đất
Căn hầm dã chiến nhỏ hẹp và tối om, chỉ đủ cho hai người lính ngồi sát vào nhau. Trận bom vừa dội xuống cách đó không xa, đất đá từ trần hầm rơi lả tả, mùi khói và đất ẩm quyện vào không khí. Họ không nói với nhau một lời nào, chỉ nghe rõ tiếng thở gấp gáp trong bóng tối đặc quánh. Giữa khoảnh khắc căng thẳng ấy, một bàn tay khẽ đưa ra nắm lấy bàn tay còn lại, không phải vì sợ hãi mà để nhắc rằng họ vẫn còn bên nhau. Trong không gian chật hẹp, sự im lặng lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất. Cả hai nghĩ về đồng đội đang ở ngoài kia, nghĩ về nhiệm vụ còn dang dở, nghĩ về con đường chưa thể dừng lại. Khi tiếng bom thưa dần và máy bay rút đi, họ vẫn giữ chặt tay nhau thêm một lúc rồi mới buông ra. Một cái nhìn, một nụ cười nhẹ trong bóng tối là đủ để hiểu rằng họ sẽ tiếp tục, như đã từng, không lùi bước.


