Hai Cánh Hoa Lửa Đầu Tiên Của Dân Tộc
Người ta nói, hoa lửa chỉ nở rộ nhất khi đất nước bị xâm lăng, khi lòng dân bùng cháy ý chí giành lại non sông. Và trong trang sử vàng ngàn năm của dân tộc, thời hoa lửa đầu tiên rực sáng nhất chính là với Hai Bà Trưng – những người con gái đầu đội mũ quan, tay cầm gươm, đứng lên triệu tập quân dân để giành lại chủ quyền.
Lúc bấy giờ, nhà Hán áp bức, bóc lột nhân dân ta cực kỳ khắc nghiệt. Trưng Trắc, Trưng Nhị – hai người con gái đất Mê Linh, nuôi chí lớn, không chịu khuất phục trước bạo tàn. Khi chồng của Trưng Trắc bị kẻ thù giết hại chỉ vì không chịu khuất phục, lòng căm hận hòa với nỗi đau mất người thân đã thắp lên ngọn lửa quyết tâm: phải đứng lên, phải giải phóng non sông.
Ngày khởi nghĩa, giữa núi rừng Mê Linh, hàng vạn nghĩa quân tụ về, tay cầm giáo mác, lòng đầy quyết tâm. Có một bà cụ già mang đến một cành hoa lửa đỏ rực vừa hái trên đồi cao, dâng lên Hai Bà:
Thưa hai cô, loài hoa này nở rộ giữa nắng cháy, gió gắt, không bao giờ cúi đầu trước bão tố. Đời con thấy hai cô cũng vậy – chính là hoa lửa của dân tộc ta!
Trưng Trắc nâng nhẹ cành hoa, giọng nói trầm ổn mà đầy khí phách:
Hoa lửa không sợ giông bão vì nó bám chắc vào đất mẹ. Chúng ta cũng vậy – có nhân dân làm hậu phương, có lòng yêu nước làm ngọn đèn soi đường, thì không có thế lực nào có thể ngăn được bước chân ta đi giành lại tự do.
Ngay sau đó, lá cờ nghĩa quân tung bay, Hai Bà cùng nghĩa quân như một rừng hoa lửa bùng cháy khắp mọi miền. Từ Mê Linh đến Cửu Chân, từ Nhật Nam đến Phù Ninh – nơi nào có giặc, nơi nào có bước chân nghĩa quân. Chỉ trong một thời gian ngắn, toàn bộ cõi Lạc Việt đã được giải phóng khỏi ách đô hộ. Ngày Hai Bà lên ngôi Vương, cai quản đất nước, hoa lửa lại nở rộ khắp đồi núi, như ăn mừng một ngày đại thắng của lòng dân.
Thời hoa lửa của Hai Bà Trưng tuy chỉ một thời, nhưng đã mở đầu cho một truyền thống ngàn năm: khi Tổ quốc bị xâm phạm, thì người con gái cũng đứng lên, cả dân tộc cùng một lòng, không bao giờ chịu khuất phục. Ngày nay, mỗi khi đến hội đền Hai Bà Trưng, mỗi khi nghe tên Mê Linh, người ta lại nhớ đến hình ảnh hai chị em đầu đội mũ quan, tay cầm gươm, như hai cánh hoa lửa vĩ đại nhất của lịch sử dân tộc – mãi rực sáng bài học về ý chí kiên cường, về lòng yêu nước không phân biệt nam nữ.
"Non sông Việt Nam phải thuộc về người Việt Nam. Ách đô hộ không bao giờ có thể tồn tại trên mảnh đất này."
— Lời truyền lệnh của Hai Bà Trưng



