Hai câu thơ nghẹn ngào trước thi hài Bác Hồ
Cuối năm 1969, Trần Bạch Đằng, đại diện cho nhân dân Sài Gòn, được gọi ra Bắc chứng kiến giây phút tẩm liệm Bác Hồ; giận mình không được gặp Bác lúc còn sống, ông đã làm hai câu thơ bày tỏ nỗi niềm day dứt.
Cuối năm 1969, khi vừa được giao phụ trách Đặc khu Sài Gòn thay cho Võ Văn Kiệt - người đi nhận chức Bí thư Khu 9 - Trần Bạch Đằng được cấp trên gọi ra Hà Nội để báo cáo tình hình miền Nam và Sài Gòn. Ông đã cùng đi với đồng chí Phạm Hùng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Cục, qua ngả Nam Vang - Thượng Hải - Hà Nội. Cũng trong thời điểm đầy xúc động này, đại diện cho nhân dân Sài Gòn, ông được gọi ra Bắc để chứng kiến giây phút cuối cùng tẩm liệm Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Giận mình đã không có cơ hội được gặp Bác lúc Người còn sống, Trần Bạch Đằng đã làm hai câu thơ bày tỏ nỗi niềm day dứt, ân hận sâu sắc của mình trước thi hài vị cha già dân tộc: "Chửi thù rồi lại giận ta - Xét câu hiếu đạo quả là con hư!". Những vần thơ ngắn gọn nhưng chứa chan tình cảm ấy đã phản ánh phần nào tâm trạng của một người con cách mạng miền Nam, suốt bao năm hoạt động bí mật giữa lòng địch, luôn khao khát có được cơ hội trực tiếp gặp gỡ vị lãnh tụ mà mình hết lòng tôn kính, ngưỡng mộ.
Duyên nợ với trường văn trận bút của ông đã bắt đầu từ khi còn học lớp Nhì, khi ông thường đến nhà một người quen để lục lọi tủ sách. Ông vừa là nhà cách mạng chuyên nghiệp kiên trung, vừa là một cây bút tài năng của vùng đất Nam Bộ, để lại nhiều tác phẩm văn học, chính luận có giá trị. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục làm Phó Trưởng ban Dân vận và Mặt trận Trung ương, rồi là chuyên gia cao cấp của Ban Tuyên huấn Trung ương cho đến khi nghỉ hưu, được nhiều đồng nghiệp, học trò trong giới văn nghệ - tuyên huấn từng làm việc dưới sự chỉ đạo của ông luôn dành cho ông tình cảm sâu đậm, xem ông như người anh cả đáng kính trong sự nghiệp cách mạng của mình.



