Hai chiến tuyến
Trên mảnh đất Việt Nam những năm kháng chiến chống Mĩ cứu nước, có biết bao con người đứng ở hai chiến tuyến khác nhau. Một bên là những người chiến sĩ cách mạng chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc; một bên là quân địch và chính quyền tay sai. Nhưng sâu thẳm trong tim họ, vẫn có những con người mang dòng máu Việt.
Trên mảnh đất Việt Nam những năm kháng chiến chống Mĩ cứu nước, có biết bao con người đứng ở hai chiến tuyến khác nhau. Một bên là những người chiến sĩ cách mạng chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc; một bên là quân địch và chính quyền tay sai. Nhưng sâu thẳm trong tim họ, vẫn có những con người mang dòng máu Việt.
Năm 1968, tại một vùng quê nhỏ ở Quảng Trị, có hai anh em ruột là Nam và Hùng. Từ nhỏ, hai anh em rất yêu thương nhau. Cha mất sớm, mẹ tần tảo nuôi con. Nam là anh, mạnh mẽ và gan dạ; Hùng là em, hiền lành và tình cảm.
Chiến tranh ập đến, làng quê chìm trong bom đạn. Một lần càn quét, Hùng bị quân địch bắt đi và ép gia nhập quân đội Sài Gòn. Còn Nam theo tiếng gọi của Tổ quốc, vào lực lượng giải phóng.
Từ đó, hai anh em ở hai chiến tuyến.
Nam ngày đêm chiến đấu trong rừng sâu, chịu đói rét, gian khổ nhưng vẫn một lòng tin vào ngày đất nước thống nhất. Còn Hùng trong bộ quân phục lính cộng hòa, sống trong dằn vặt vì không muốn cầm súng bắn vào đồng bào mình.
Một đêm mưa năm 1972, trong trận đánh ác liệt bên bờ sông Thạch Hãn, đơn vị của Nam bí mật tập kích vào cứ điểm địch. Tiếng súng nổ vang trời. Bom đạn xé tan màn đêm.
Giữa làn đạn, Nam lao lên phía trước thì bất ngờ chạm mặt một người lính đối phương. Cả hai cùng chĩa súng vào nhau. Trong ánh chớp sáng lóe lên, Nam sững người:
— Hùng… em đó sao?
Người lính kia run rẩy:
— Anh Nam…!
Hai anh em chết lặng giữa chiến trường. Xung quanh tiếng súng vẫn nổ rền.
Hùng buông súng trước, nước mắt trào ra:
— Em không muốn đánh nhau… Em bị ép…
Nam nghẹn ngào:
— Về với anh! Về với cách mạng! Đất nước sắp hòa bình rồi!
Đúng lúc ấy, một viên đạn từ phía sau bay tới. Hùng lao tới đẩy anh ra. Viên đạn găm vào ngực Hùng.
Nam ôm em giữa chiến trường. Hùng thều thào:
— Anh… phải sống… để thấy ngày đất nước thống nhất…
Nói rồi, Hùng nhắm mắt.
Nam siết chặt em trong lòng, nước mắt hòa với mưa và đất.
Ba năm sau, mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Trong ngày vui thống nhất, Nam trở về quê, quỳ trước mộ mẹ và bên nấm mồ của Hùng. Anh đặt lên đó một cành hoa trắng, thì thầm:
— Em ơi… đất nước mình hòa bình rồi…
Câu chuyện của Nam và Hùng là hình ảnh đau thương nhưng cao đẹp của chiến tranh. Dù ở hai chiến tuyến, họ vẫn là anh em, vẫn chung dòng máu Việt Nam. Chiến tranh có thể chia cắt con người, nhưng không thể giết chết tình thân và lòng yêu nước.



