Vợ chồng anh Dương Bá Quy và chị Nguyễn Thị Thủy ở Gio Mỹ, Gio Linh, Quảng Trị đều là những con người bước ra từ lửa đạn. Ngồi nghe anh chị kể lại những trận đánh sinh tử, những lần bắt sống giặc, diệt xe tăng, thật khó tin rằng chiến tranh khốc liệt ấy lại được nhắc đến bằng giọng điệu nhẹ nhàng, bình thản đến vậy.
Chị Nguyễn Thị Thủy sinh năm 1950, quê ở thôn Nhĩ Trung, xã Gio Thành. Gia đình có truyền thống nuôi giấu cán bộ cách mạng nên mới hơn mười tuổi, chị đã được giao nhiệm vụ chuyển thư, liên lạc, theo dõi tình hình địch. Mười sáu tuổi, chị tham gia du kích, được kết nạp vào Đoàn Thanh niên. Với sự năng nổ, dũng cảm, chị nhanh chóng trở thành lực lượng nòng cốt của du kích xã.
Mười tám tuổi, chị được kết nạp Đảng, giữ chức xã đội phó. Ban đêm, chị bò vào đồn bốt địch rải truyền đơn, làm công tác binh vận, kêu gọi lính ngụy ra hàng. Khi cơ sở nuôi giấu cán bộ bị lộ, nhiều người trong gia đình bị bắt giam tại Lao Xá, Quảng Trị. Năm 1967, cha mẹ chị hy sinh, chị thoát ly, dồn toàn bộ sức lực cho cách mạng.
Trong giai đoạn 1960–1970, chị trực tiếp chỉ huy và tham gia nhiều trận đánh, tiêu diệt hàng chục tên địch, bắn cháy ba xe tăng, năm lần được phong danh hiệu Dũng sĩ. Nhưng chị vẫn nói giản dị: “Thành tích ấy chưa thấm vào đâu so với anh Quy – mười bảy lần được phong Dũng sĩ”.
Anh Dương Bá Quy sinh năm 1943. Mười bốn tuổi đã tham gia du kích mật vùng khu phi quân sự, bảo vệ cán bộ từ Bắc vào Nam. Sau này anh làm Trung đội trưởng du kích tập trung, rồi Xã đội phó, Xã đội trưởng xã Gio Mỹ. Riêng trong năm 1968, đơn vị của anh tham gia nhiều trận đánh ác liệt, lập nhiều chiến công lớn.
Tính đến ngày quê hương giải phóng, anh đã tham gia 67 trận đánh, tiêu diệt 148 tên địch, trong đó có 55 lính Mỹ, phá hủy hàng chục xe tăng. Tổng cộng, hai vợ chồng anh chị đã 22 lần được phong danh hiệu Dũng sĩ.
Chiến tranh lùi xa, cuộc sống đời thường của anh chị lại đối mặt với muôn vàn gian khó. Nhưng trong ánh mắt họ, niềm tin và lòng thủy chung với cách mạng vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. |