HAI ĐIỆP VIÊN BÍ ẨN CỦA TÌNH BÁO VIỆT NAM - TỪNG KHUYNH ĐẢO CẢ CHÍNH TRƯỜNG VNCH MÀ ÍT NGƯỜI BIẾT
HAI ĐIỆP VIÊN BÍ ẨN CỦA TÌNH BÁO VIỆT NAM - TỪNG KHUYNH ĐẢO CẢ CHÍNH TRƯỜNG VNCH MÀ ÍT NGƯỜI BIẾT (Phần 1)
- Được xem là huyền thoại, trong những huyền thoại của làng tình báo Việt Nam: không bộ phim tài liệu, không cuốn sách, và không một lời phỏng vấn, họ chỉ đơn giản, là những người đã ẩn mình trong bóng tối, cho tới hết cuộc chiến.- Đó chính xác là những gì, được nói về những điệp viên của Việt Nam, đã lộ diện, trong ngày 30-4-1975. Trong thời khắc lịch sử của đất nước, họ, với bộ quân phục khác màu, đã tới trình diện chính quyền mới, với niềm vui, sau bao tháng ngày hoạt động giữa lòng địch. Vậy thì những điệp viên nào, đã lộ diện vào ngày 30-4-1975? Và những chiến công nào, đã đi vào lịch sử của đất nước?I. Năm 1977, trong cuốn sách Decent Interval, Frank Snepp, cựu chuyên gia phân tích chiến lược của CIA, đã bắt đầu tò mò về con người vô danh, mà ông gọi là "điệp viên trong hàng ngũ thân cận của Tổng thống Thiệu".1. Ba thập kỷ sau, năm 2006, trong hội thảo quốc tế về Tình báo trong Chiến tranh Việt Nam, do Trung tâm Việt Nam thuộc Đại học Công nghệ Texas cùng với Trung tâm nghiên cứu tình báo thuộc CIA - Merle Pribbenow, cựu nhân viên CIA, căn cứ từ nhận định của Frank Snepp, cùng với những đoạn hồi ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Đại tướng Văn Tiến Dũng, cùng với một vài chi tiết báo chí khác, đã chắp nối và phỏng đoán rằng: "đúng là phải có một điệp viên cộng sản, từng nằm ngay trong lòng Bộ Tổng tham mưu. Dường như, không phải là sĩ quan cao cấp, không phải là tùy tùng thân cận của Tổng thống Thiệu. Song chắc chắn nhân vật này đã phải gửi ra Bộ Chính trị Bắc Việt nhiều tin tình báo chiến lược, nhân vật này khiến cho CIA phải đau đầu. Đó là điệp viên mang bí số H3 của phòng tình báo B2".- Với hơn 20 năm sống trong lòng địch, 16 năm sống trong sào huyệt quân đội Việt Nam Cộng hòa, đã thể hiện bản lĩnh kiên cường và mưu trí siêu việt. Giữa biển giáo rừng gươm, một mình hoạt động đơn tuyến, và tính mạng lúc nào cũng treo trên miệng cọp, thế nhưng ông đã bình tĩnh hoạt động, hoàn thành tốt tất cả các chức trách mà quân đội Việt Nam Cộng hòa giao phó, tạo nên một tấm bình phong an toàn để ông hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà cách mạng giao phó.- Ông là Nguyễn Văn Minh, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một trong số ít các điệp viên đã hoạt động trong suốt cuộc chiến này mà không một lần bị nghi ngờ, không một lần nào bị phát giác hay điều tra. Thậm chí, ngay cả trong hàng ngũ của mình thì cũng chỉ có một số rất ít người biết ông là điệp viên.- Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1933, tại Hưng Yên, trong một gia đình thợ thủ công. Năm 20 tuổi, ông đã là một công nhân hoạt động bí mật trong Mặt trận Liên Việt giữa lòng Sài Gòn. Đến năm 1959, ông được Quận ủy Thủ Đức cử làm nhiệm vụ tìm cách lọt vào quân đội Sài Gòn.- Năm 1963, lợi dụng sự kiện chính quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ, các phe phái Việt Nam Cộng hòa chèn ép nhau để tranh quyền đoạt lợi, ông đã tìm cách chui sâu vào hàng ngũ kẻ thù, với chức danh là nhân viên văn thư của Văn phòng Tổng tham mưu trưởng Nguyễn Hữu Có.- Không lâu sau, Nguyễn Khánh lật đổ Nguyễn Hữu Có, thế nhưng với vỏ bọc là một nhân viên quân sự mẫn cán, tận tụy với công việc, được nhiều người trong văn phòng quý mến, nên ông được tân Tổng tham mưu trưởng Cao Văn Viên tiếp tục tin dùng.2. Từ đó thì H3 đã trở thành một trong bốn nhân viên văn thư của Văn phòng Tổng tham mưu trưởng.- Công việc hằng ngày của H3 là tiếp nhận và lưu trữ công văn đi, công văn đến, giữa Văn phòng Tổng tham mưu trưởng với các cơ quan, đơn vị trong quân đội Việt Nam Cộng hòa. Đặc biệt là trao đổi công văn giữa Phủ Tổng thống với các cơ quan Bộ Quốc phòng, các quân đoàn, quân khu. Công việc này tạo cơ hội để H3 tiếp xúc với các tài liệu tối mật của địch. Chính vì vậy, những tài liệu và tin tức mà H3 cung cấp cho phía ta rất có giá trị, đảm bảo độ chính xác rất cao.- Làm việc trong môi trường tối mật như vậy, H3 luôn bị các cơ quan mật vụ, an ninh của địch để ý, theo dõi, nhưng ông đã tìm ra cách hoạt động để che mắt kẻ thù: "không thể tiến hành sao chụp tài liệu, vì nếu làm như vậy rất dễ bị lộ, H3 đã rèn luyện trí nhớ cực kỳ kinh khủng, chép lại toàn bộ các công văn mà ông tiếp xúc hằng ngày, rồi chuyển về lưới tình báo do đồng chí Hai Kim phụ trách".- Cách làm này đòi hỏi trí não của ông phải hoạt động không ngừng nghỉ. Thậm chí đôi mắt ông lúc về già đã bị mờ đi rất nhanh sau hoạt động quá tải trong hàng chục năm ròng.- Để có thể nắm nhiều tài liệu của địch, ông khéo léo nhận về mình nhiều phần việc trong số 4 nhân viên văn thư. Ngày làm việc cho địch, đêm lại thức để viết báo cáo cho tổ chức. Rất nhiều đêm, ông đã thức trắng để báo cáo hết các nội dung, công văn đã nắm được hằng ngày. Các ý đồ lớn của địch, như kế hoạch bình định nông thôn, kế hoạch lấn chiếm, xóa các vùng giải phóng, đều được ông báo cáo chính xác về căn cứ.3. Sau Hiệp định Paris được ký kết, chấm dứt sự can thiệp trực tiếp của người Mỹ vào chiến tranh tại Việt Nam, cục diện đã thay đổi. Thế nhưng ván cờ vẫn chưa hạ màn, miền Bắc bắt đầu gấp rút chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công và nổi dậy nhằm giải phóng hoàn toàn miền Nam và thống nhất đất nước; cùng lúc, Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam cũng chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công nổi dậy để cướp chính quyền.- Trong khi đó thì chính quyền Sài Gòn không giấu giếm ý đồ tung toàn bộ lực lượng để thực hiện kế hoạch tràn ngập lãnh thổ, cố để chiếm thêm dân, giữ thêm đất.- Thế nhưng, giữa những trận càn, những cuộc hành quân giành giật từng vùng kiểm soát ở Nam Bộ, cái bóng chiến tranh kiểu Mỹ vẫn còn lởn vởn. Những đồng USD xanh vẫn rót xuống. Vũ khí Mỹ thì vẫn nổ trên chiến trường, và các cố vấn Mỹ thì vẫn lặng lẽ có mặt. Điều đó thì đã làm dấy lên những lời đồn râm ran trong hàng ngũ tướng tá Việt Nam Cộng hòa, rằng nếu Sài Gòn sụp đổ, Mỹ liệu có để yên không?- Hiện nay, với các tài liệu đã giải mật thì ta biết rằng Mỹ đã muốn vứt bỏ đồng minh từ lâu, thế nhưng vấn đề là vào thời điểm đó thì chẳng ai dám nói chắc như vậy cả.- Trước câu hỏi đó, toàn bộ mạng lưới tình báo quân giải phóng ở miền Nam lập tức được kích hoạt. Mỗi đầu mối tình báo đều được huy động tối đa, từ sức lực tới trí tuệ, để truy tìm câu trả lời chính xác nhất, và đây là thứ sẽ giúp Bộ Chính trị ở Hà Nội đưa ra các quyết định chiến lược cuối cùng.- Riêng đầu mối H3, một nhân vật ẩn danh, hoạt động âm thầm trong lòng Bộ Tổng tham mưu quân lực Việt Nam Cộng hòa, đã trở thành chiếc cầu nối then chốt.4. Khi tổ chức tình báo ở miền Nam tái lập liên lạc với ông, hàng loạt những câu hỏi dồn dập từ Hà Nội được truyền tới tận sào huyệt đầu não của quân đội Sài Gòn: Nếu ta tấn công, Mỹ có can thiệp không? Can thiệp tới mức nào? Viện trợ quân sự Mỹ còn kéo dài bao lâu? Mỹ có còn phê duyệt ngân sách tiếp viện cho quân đội Sài Gòn không? Địch đang bố trí lực lượng ra sao, đang đánh giá thế nào về lực lượng quân giải phóng?- Cho tới đầu năm 1975, chính H3 là người đã báo cáo về một tín hiệu mang tính then chốt, đủ sức xóa tan mọi nghi ngại và thúc đẩy lịch sử rẽ sang hướng quyết định. Mỹ đã trả lời thẳng thừng cho Việt Nam Cộng hòa rằng: Chiến tranh Việt Nam với Mỹ coi như đã kết thúc. Mỹ sẽ không còn đưa quân trở lại, cũng không viện trợ bằng lực lượng chiến đấu.- Và đó là phản hồi của Washington đối với lời cầu cứu khẩn cấp từ Sài Gòn, sau khi quân giải phóng tấn công và giải phóng Phước Long. Một đòn cảnh báo mà Mỹ đã chọn cách làm ngơ.- Với báo cáo này, H3 đã đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài của chế độ Việt Nam Cộng hòa. Đồng thời, ông cũng trình bày lên hàng loạt các phân tích so sánh, giữa mức viện trợ thực tế và khả năng sử dụng vũ khí, bom đạn, xe tăng, tàu chiến... giữa tương quan lực lượng của quân đội Việt Nam Cộng hòa với hiệu quả cơ động tại các quân khu, giữa ý chí kháng cự và thực lực hiện có, từ đó thì quyết tâm giải phóng miền Nam trong năm 1975 đã được củng cố vững chắc.5. Vào ngày lịch sử 30-4-1975, khi cánh quân giải phóng đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu của chế độ cũ, chính H3, người thượng sĩ quèn mà chẳng ai ngờ đó, đã ở lại, lặng lẽ thực hiện mệnh lệnh cuối cùng.- Ông đã chủ động trấn an các viên chức còn lại trong văn phòng tướng Cao Văn Viên, hướng dẫn họ niêm phong kho lưu trữ, giữ nguyên trạng hồ sơ, máy móc. Khi quân giải phóng tiến vào, ông trực tiếp trao chìa khóa, dẫn đường bàn giao từng hạng mục trong tổng hành dinh của quân đội đối phương.- Một cơ quan đầu não mà hôm qua thôi vẫn còn coi ông là địch. Lúc ấy thì ông chạm mặt một người chỉ huy cánh quân biệt động là đại tá Bảy Vĩnh: một bên là sĩ quan quân giải phóng, một bên là tình báo nằm vùng, thế nhưng trong phút giây ấy, họ chỉ là hai người lính nhìn qua nhau và đi lặng lẽ. Người lính giải phóng không biết ông là đồng chí, chỉ kịp dặn lại: "Ông ở đây coi khu vực này nghen".- Và ông đã ở lại, không cần sắc phong, không cần tuyên dương. Người đàn ông cao hơn 1m70 đó, mà chỉ nặng chưa đầy 45 cân, còm cõi tự mình đi kiếm một lá cờ giải phóng mới để thay. Chỉ khi tất cả hồ sơ lưu trữ của hơn 1 triệu quân nhân Việt Nam Cộng hòa được bàn giao đầy đủ, không mất một tờ giấy, ông mới lặng lẽ rời trụ sở và trở về như chưa từng hiện diện giữa lòng kẻ thù.- Nhiệm vụ cuối cùng, mệnh lệnh cuối cùng. Người lính ẩn danh ấy đã hoàn thành. Đúng như cách mà ông đã sống, thầm lặng, tận hiến và tuyệt đối trung thành với Tổ quốc. Đó là ở trên chiến trường miền Nam.



