HAI GIỜ DƯỚI LÒNG ĐẤT MẸ (BIẾN CỐ NĂM 1972)
Nếu có ai hỏi về giây phút ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh nhất, ông Phan Văn Mưu sẽ kể về buổi sáng định mệnh lúc 7 giờ tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Đó là thời điểm khốc liệt nhất của chiến dịch, khi bầu trời Quảng Trị không lúc nào ngớt tiếng gầm rú của máy bay B52 và mùi thuốc súng nồng nặc.Sáng hôm ấy, ông Mưu cùng người đồng đội cùng quê là Đoàn Văn Hoan đang tranh thủ ăn vội bát cơm sau một đêm dài trực chiến. Giữa không gian lặng im đến đáng sợ của một vài phút tạm ngớt tiếng pháo, bất ngờ một tiếng "xé gió" rít qua đầu. Một quả bom nổ ngay sát hầm của hai người. Sức ép khủng khiếp hất tung mọi thứ, đất đá sụt lún, bóng tối sập xuống trong tích tắc. Ông Mưu cảm thấy toàn thân đau nhói, rồi một sự im lặng tuyệt đối bao trùm. Ông bị vùi lấp hoàn toàn dưới lớp đất sâu."Lúc đó, tôi không thấy sợ hãi mà chỉ thấy nghẹt thở," ông Mưu nhớ lại. Trong bóng tối đặc quánh, ông cố gắng cử động nhưng đất ép chặt lấy lồng ngực. Ông nghĩ đến mẹ, nghĩ đến làng Trinh Nữ 3, và nghĩ đến người đồng đội Hoan không biết đang ở đâu. Suốt hai giờ đồng hồ bị chôn sống, mỗi hơi thở trở nên vô cùng quý giá. Ở phía trên, các đồng đội khác đã điên cuồng dùng tay, dùng xẻng đào bới.Khi một tia sáng lọt vào, rồi một bàn tay chạm vào vai, ông Mưu biết mình đã sống lại. Hai giờ dưới lòng đất mẹ là một thử thách nghiệt ngã nhưng cũng là minh chứng cho sự kỳ diệu của số phận. Khi được kéo lên, ông và Hoan nhìn nhau, mặt mũi lấm lem bùn đất và máu, nhưng họ đã cười. Nụ cười của những người lính vừa bước ra từ cửa tử, một nụ cười rạng rỡ giữa khói lửa điêu tàn của Thành cổ.



