HAI LẦN BÁC HỒ TỪ CHỐI NHẬN HUÂN CHƯƠNG
HAI LẦN BÁC HỒ TỪ CHỐI NHẬN HUÂN CHƯƠNG
Cả cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dành trọn cho nhân dân, cho đất nước. Người chẳng có gì cho riêng mình. Từ lúc sinh thời đến khi về cõi vĩnh hằng, Người “chỉ biết quên mình cho hết thảy”, nhưng trên ngực không một tấm Huân chương. Điều đó ai cũng biết, song không phải ai cũng biết rằng, Người đã từng hai lần từ chối nhận Huân chương. Mỗi lần từ chối nhận Huân chương, Người đều có những lí do riêng của mình, nhưng lí do chung nhất Người từ chối nhận Huân chương vì cho rằng, mình chưa làm trọn nhiệm vụ với nước, với dân.
Ngày 8/5/1963, tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khoá III, khi Quốc hội muốn trao cho chủ tịch Hồ Chí Minh huân chương Sao vàng - Huân chương cao quý nhất của nước ta, Bác Hồ đã từ chối.Bác nói: “Chờ đến ngày miền Nam hoàn toàn Giải phóng thì Quốc hội sẽ cho phép đồng bào miền Nam trao cho tôi cái Huân chương cao quý".Lần thứ hai, Chủ tịch Hồ Chí Minh từ chối nhận Huân chương là khi Đoàn Chủ tịch Xô Viết tối cao Liên Xô quyết định tặng Người Huân chương Lênin - Huân chương cao quý nhất của Liên Xô vào năm 1967, nhân dịp kỷ niệm 50 năm Cách mạng xã hội chủ nghĩa Tháng Mười, do những đóng góp của Người trong việc củng cố và xây dựng tình hữu nghị giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Liên Xô.Khi nhận tin mình sẽ được tặng Huân chương, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi điện cảm ơn tới Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô và trình bày ý kiến của mình: “Lúc này gi.ặc Mỹ đang đẩy mạnh chiến tranh xâm lược Tổ quốc Việt Nam chúng tôi. Chúng đang g.iết hại một cách cực kỳ dã man đồng bào tôi ở miền Nam cũng như ở miền Bắc. Trong lúc đó, riêng tôi lại được hưởng vinh dự đặc biệt to lớn và nhận Huân chương Lênin thì lòng tôi không yên chút nào”. Một lần nữa Người lại cho rằng mình chưa xứng đáng được nhận Huân chương vì sự nghiệp chưa hoàn thành.



