Bài viết

Hai Lần Đau Cho Một Ngày Chiến Thắng: Chuyện Về Mẹ Trần Thị Nghiệm

Gia Lai15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc, Đô Lương (Nghệ An) luôn là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi sản sinh ra những người con kiên trung và những người mẹ bất khuất. Giữa những năm tháng “thời hoa lửa” sục sôi, tại mảnh đất Trung Sơn thanh bình, có một người mẹ đã lặng lẽ gánh chịu nỗi đau xé lòng để dệt nên thảm đỏ ngày chiến thắng. Người mẹ vĩ đại ấy chính là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Nghiệm.

Sinh năm 1912, mẹ Trần Thị Nghiệm lớn lên khi đất nước còn chìm trong lầm than, nô lệ. Sớm hun đúc tinh thần yêu nước từ truyền thống quê hương, mẹ hiểu rằng muốn có hòa bình thì phải đứng lên đấu tranh. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, mẹ đã nén tình cảm cá nhân, lần lượt tiễn hai người con trai yêu quý của mình là anh Nguyễn Doãn Ngũ và anh Nguyễn Doãn Tăng bước vào khói lửa chiến trường.Đối với bất kỳ người mẹ nào, con cái luôn là dòng máu, là khúc ruột, là cả bầu trời hy vọng. Việc tiễn một người con ra trận đã là một thử thách lớn lao, nhưng với mẹ Trần Thị Nghiệm, mẹ phải hai lần đối diện với dặm dài chia ly. Những đêm dài Trung Sơn ngập trong sương muộn, mẹ ngồi bên hiên nhà, hướng mắt về phía tiền tuyến xa xôi, chắt chiu từng hạt gạo, manh áo gửi ra mặt trận, cầu mong các con chân cứng đá mềm.Thế nhưng, sự khốc liệt của chiến tranh đã không cho mẹ ngày đoàn tụ toàn vẹn. Tin dữ dồn dập báo về, cả hai người con trai – hai niềm tự hào lớn nhất đời mẹ – đã anh dũng ngã xuống tại các chiến trường ác liệt. Anh Nguyễn Doãn Ngũ và anh Nguyễn Doãn Tăng đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Hai tấm giấy báo tử gửi về cùng một ngôi nhà nhỏ, nỗi đau chồng chất nỗi đau, tưởng chừng như có thể làm gục ngã người phụ nữ gầy guộc. Chiếc khăn tang trắng hai lần phủ lên mái tóc đã điểm bạc của mẹ, để lại khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo trong căn nhà tuổi già.Nhưng, mang trong mình dòng máu kiên cường của người phụ nữ xứ Nghệ, mẹ Trần Thị Nghiệm không đầu hàng trước số phận. Mẹ nén dòng nước mắt xé lòng vào trong, biến đau thương thành hành động. Mẹ tiếp tục bám làng, bám ruộng đồng, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho xóm giềng và là tấm gương sáng ngời về đức hy sinh. Sự dâng hiến thầm lặng của mẹ chính là mạch ngầm nuôi dưỡng cho cây độc lập nở hoa kết trái.Để ghi nhận những cống hiến vĩ đại và sự hy sinh vô bờ bến ấy, ngày 08/10/2014, Chủ tịch nước đã ký quyết định phong tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho mẹ Trần Thị Nghiệm.Giờ đây, thời hoa lửa đã lùi xa vào quá khứ, mẹ Trần Thị Nghiệm đã về với đất mẹ bao dung, đoàn tụ cùng hai người con liệt sĩ ở thế giới bên kia. Nhưng câu chuyện về cuộc đời mẹ, về sự hy sinh cao cả của gia đình mẹ vẫn sẽ mãi là một thiên anh hùng ca bất tử. Máu của các anh đã hòa vào lòng đất, nước mắt của mẹ đã thấm vào dòng sông, dệt nên dáng hình non sông Việt Nam muôn đời vững bền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hai Lần Đau Cho Một Ngày Chiến Thắng: Chuyện Về Mẹ Trần Thị Nghiệm | Câu chuyện thời hoa lửa