Cựu Thanh niên xung phong

HAI LẦN GẶP BÁC – KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG

Năm 1965, khi vừa tròn 21 tuổi, Nguyễn Thị Lân quê ở Đức Thọ, Hà Tĩnh tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Tuổi thanh xuân của bà gắn với những tuyến đường Trường Sơn và Ngã ba Đồng Lộc – những địa danh từng được xem là những trọng điểm ác liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Từ một cô gái trẻ, bà trở thành người cán bộ chỉ huy Đại đội 557, trực tiếp cùng đồng đội vận chuyển lương thực, vũ khí, cáng thương binh, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông dưới mưa bom, bão đạn. Đặc biệt, trong những năm tháng chiến tranh, bà có vinh dự hai lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh. Những cuộc gặp ngắn ngủi nhưng thiêng liêng ấy đã trở thành ký ức theo bà suốt cuộc đời.

Hà Tĩnh18/08/2026Xã Tùng Bá (Đoàn xã Tùng Bá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HAI LẦN GẶP BÁC – KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG

Năm 1965, đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt. Những đoàn thanh niên từ khắp mọi miền lần lượt lên đường làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Khi ấy, Nguyễn Thị Lân mới 21 tuổi, một cô gái trẻ quê Đức Thọ, Hà Tĩnh. Như bao thanh niên cùng thế hệ, bà mang trong mình khát vọng được góp sức cho đất nước và đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Sau khi lên đường, bà được điều vào miền Tây Quảng Trị, tham gia hoạt động trên tuyến Trường Sơn. Công việc của bà và đồng đội là vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường, khi trở ra lại cáng thương binh về tuyến sau. Những chuyến đi ấy diễn ra giữa núi rừng hiểm trở, nơi bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Bà Lân khi ấy chỉ nặng khoảng 45 kg, nhưng có những ngày phải mang trên vai tới 35 kg gạo hoặc thùng đạn. Khi trở về, bà cùng đồng đội thay nhau cáng thương binh trên những chiếc võng cáng. Đường rừng dài, dốc cao, điều kiện ăn ở thiếu thốn, bệnh sốt rét và bom đạn luôn là những thử thách thường trực. Thế nhưng chưa bao giờ những người trẻ ấy nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Phía trước là những người lính đang chiến đấu, phía sau là hậu phương đang gửi từng cân gạo, từng viên đạn. Mỗi chuyến hàng đến được tiền tuyến là thêm một phần sức mạnh cho chiến trường.

Sau khoảng hai năm hoạt động trên tuyến Trường Sơn, Nguyễn Thị Lân được điều về Ngã ba Đồng Lộc, một trong những trọng điểm giao thông đặc biệt quan trọng của tuyến chi viện chiến lược. Tại đây, bà lần lượt đảm nhiệm cương vị Đại đội phó rồi Đại đội trưởng Đại đội 557.

Đơn vị của bà phần lớn là những nữ thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ. Công việc mỗi ngày là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông, giúp những đoàn xe vượt qua trọng điểm để tiếp tục hành quân vào chiến trường. Có những ngày bom vừa dứt, các cô gái lại lập tức chạy ra mặt đường. Người cuốc đất, người xúc đất, người san lấp hố bom, người cảnh giới. Họ làm việc trong tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng động cơ của những đoàn xe nối nhau đi qua.

Là người chỉ huy, Nguyễn Thị Lân không đứng ngoài công việc của đồng đội. Mỗi khi đường bị đánh phá, bà cùng mọi người có mặt trên mặt đường. Bà hiểu rằng chỉ cần con đường bị tắc, những đoàn xe phía sau sẽ không thể tiếp tục đi vào chiến trường. Vì vậy, dù nguy hiểm, dù mệt mỏi, những người thanh niên xung phong vẫn cố gắng sửa đường trong thời gian nhanh nhất.

Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, Nguyễn Thị Lân có một niềm vinh dự đặc biệt mà bà không bao giờ quên: bà đã hai lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Cuối năm 1967, bà được chọn tham gia đoàn đại biểu gồm những cán bộ, đoàn viên ưu tú ra Hà Nội báo công và gặp Bác. Đối với một cô gái đang chiến đấu ở tuyến lửa, được nhìn thấy Bác Hồ là niềm hạnh phúc và tự hào vô cùng lớn.

Khi đoàn được gặp Bác, bà Lân cùng các thành viên đều vô cùng xúc động. Hình ảnh vị lãnh tụ với nụ cười hiền hậu, ánh mắt gần gũi đã để lại trong bà ấn tượng sâu sắc. Bác không chỉ là vị lãnh tụ mà với những người con từ chiến trường trở về, Bác giống như một người cha đang hỏi thăm những người con của mình.

Đầu năm 1969, bà Lân lại có cơ hội được gặp Bác lần thứ hai. Khi ấy, Quân khu 4 tổ chức Đại hội Quyết thắng tại Nghệ An. Bà được lựa chọn tham gia đoàn đại biểu ra Hà Nội. Đoàn gồm 23 đại biểu đến Phủ Chủ tịch.

Cuộc gặp lần thứ hai trở thành một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất cuộc đời bà. Khi đoàn đến, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra mở cửa. Sau đó Bác Hồ bước ra gặp đoàn. Những người con từ chiến trường trở về xúc động tiến lại gần Người.

Bác ân cần hỏi thăm từng người, quan tâm đến tình hình chiến đấu và đời sống của cán bộ, chiến sĩ. Không khí cuộc gặp trở nên gần gũi, ấm áp. Những người từng quen với tiếng bom, tiếng máy bay trên chiến trường lúc ấy được đứng trước Bác và cảm nhận rõ tình cảm của Người dành cho những người đang ngày đêm chiến đấu vì Tổ quốc.

Khi đến giờ nghỉ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp báo với Bác rằng đã hết thời gian tiếp khách. Nhưng Bác muốn ở lại thêm một chút để trò chuyện với đoàn đại biểu Quân khu 4. Đối với Nguyễn Thị Lân, khoảnh khắc ấy khiến bà vô cùng xúc động. Bác bận rất nhiều công việc nhưng vẫn muốn dành thêm thời gian cho những người từ chiến trường trở về.

Sau cuộc trò chuyện, đoàn đại biểu được chụp ảnh lưu niệm cùng Bác. Trong bức ảnh tư liệu quý giá ấy, Nguyễn Thị Lân đứng hàng đầu, ngoài cùng bên trái. Đối với bà, tấm ảnh không chỉ là một kỷ vật lịch sử mà còn là ký ức về một thời tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và cống hiến cho đất nước.

image.png

Những năm tháng sau đó, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Nguyễn Thị Lân tiếp tục cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tại tuyến lửa. Những con đường bị bom đánh phá lại được sửa chữa. Những đoàn xe tiếp tục vượt qua Đồng Lộc. Những người thanh niên xung phong tiếp tục bám đường, bám trọng điểm.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Những tiếng bom trên Trường Sơn và Đồng Lộc dần lùi vào quá khứ. Những cô gái năm xưa cũng trở về với cuộc sống đời thường. Nguyễn Thị Lân xuất ngũ, chuyển sang công tác tại Công ty Sông biển Nghệ Tĩnh, lập gia đình và tiếp tục cuộc sống của một người dân trong thời bình.

Thế nhưng những ký ức về Trường Sơn, Đồng Lộc, những người đồng đội và đặc biệt là hai lần được gặp Bác Hồ vẫn không bao giờ phai mờ.

Nhiều năm trôi qua, bà vẫn giữ gìn những kỷ vật của một thời hoa lửa. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy, ký ức về những cô gái thanh niên xung phong lại trở về. Đó là những người từng cùng bà vượt qua những cung đường đầy bom đạn, cùng san lấp từng hố bom, cùng chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước và cùng động viên nhau vượt qua những ngày gian khổ.

Có những người đã trở về.

Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng tất cả đều là một phần của tuổi trẻ mà bà Nguyễn Thị Lân không bao giờ quên.

Đối với bà, hai lần được gặp Bác Hồ không chỉ là một niềm vinh dự. Những lời căn dặn, ánh mắt và sự gần gũi của Bác trở thành nguồn động viên để bà tiếp tục sống có trách nhiệm, luôn nhớ về đồng đội và cố gắng làm những việc có ích cho quê hương, đất nước.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những con đường năm xưa đã thay đổi, những hố bom đã được lấp đầy, những đoàn xe ngày nào không còn phải chạy dưới tiếng máy bay. Nhưng ký ức về một thế hệ thanh niên đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc vẫn còn nguyên giá trị.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Lân là câu chuyện về một cô gái tuổi đôi mươi đã rời quê hương, mang sức trẻ của mình đến những nơi gian khổ nhất. Bà đã từng mang hàng chục kilôgam hàng hóa trên vai, từng cáng thương binh giữa rừng, từng chỉ huy những nữ thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc và từng đứng trước Bác Hồ với tất cả niềm kính yêu.

Những năm tháng ấy đã tạo nên một thế hệ không ngại gian khổ, không sợ hy sinh và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích riêng.

Ngày hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương. Nhìn lại câu chuyện của những người như Nguyễn Thị Lân để hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi, nước mắt và máu của biết bao thế hệ.

Câu chuyện ấy nhắc nhở mỗi người trẻ hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn