Hai lần khóc thầm – Câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Dén
“Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu
Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ
Các anh không về, mình mẹ lặng im…”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát, hy sinh của các bà mẹ có con nằm lại nơi chiến trường vẫn chưa bao giờ vơi trong ký ức dân tộc. Giữa vùng quê yên bình của xã Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai có một người mẹ như thế – Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Dén, biểu tượng của tình mẹ, của đức hy sinh thầm lặng mà cao cả.
Tháng 6 năm 1970, người con trai cả của mẹ là Ngô Văn Chắp (sinh năm 1948) hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường miền Nam. Chín năm sau, năm 1979, người con trai thứ tư Ngô Xuân Trường (sinh năm 1960) tiếp bước anh, lên đường chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc và cũng mãi mãi không trở về.
Hai người con của mẹ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ – độ tuổi mười chín, đôi mươi – tuổi của mơ ước, khát vọng, của những “thời hoa lửa” rực cháy lòng yêu nước.
Người con thứ ba, Ngô Đức Thọ (sinh năm 1956), trở về sau chiến tranh, mang trên mình những vết thương không bao giờ lành. Mỗi lần kể lại chuyện cũ, mẹ Dén lại nghẹn lời: “Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ.”
Câu nói ấy giản dị mà lay động, như tiếng đàn bầu ngân mãi giữa lòng đất nước.
Năm 2014, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng – phần thưởng thiêng liêng ghi nhận công lao to lớn và sự hy sinh cao quý của mẹ. Ở tuổi 96, mẹ vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, được Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Lào Cai nhận phụng dưỡng suốt đời.
Mỗi lần có khách ghé thăm, mẹ lại hiền từ nhắn nhủ:
“Còn nhiều bà mẹ có bốn, năm người con hy sinh cho đất nước… Các con, các cháu phải sống tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các liệt sĩ.”
Giữa cuộc sống bình yên hôm nay, hình ảnh Mẹ Dén là lời nhắc nhở sâu sắc về những năm tháng hào hùng và đau thương – về thời hoa lửa mà từ đó, hòa bình được thắp sáng bằng máu và nước mắt của bao người mẹ Việt Nam.



