Mẹ Việt Nam Anh hùng

Hai Lần Nhận Giấy Báo Tử – Trần Thị Triển

Hai Lần Nhận Giấy Báo Tử – Trần Thị Triển

02/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai Lần Nhận Giấy Báo Tử – Trần Thị Triển

Trong những buổi sinh hoạt truyền thống, khi kể về những người mẹ đã âm thầm dâng hiến những gì quý giá nhất cho Tổ quốc, câu chuyện về Trần Thị Triển khiến nhiều đoàn viên, thanh niên không khỏi xúc động.

Mẹ sinh năm 1921 tại xã Diễn Thịnh, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, mẹ sớm thấm thía nỗi cơ cực của người dân trong những năm tháng chiến tranh. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mái nhà tranh giản dị và những mùa gió Lào bỏng rát.

Mẹ có hai người con trai – cả hai đều bước vào quân ngũ khi Tổ quốc gọi tên. Đó là liệt sĩ Phạm Văn Diển và liệt sĩ Phạm Văn Hiển.

Những ngày tiễn con ra trận, mẹ giấu nước mắt vào trong, dặn các con giữ vững ý chí, chiến đấu vì độc lập, tự do. Mẹ hiểu rằng con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng nếu ai cũng sợ hy sinh thì đất nước biết bao giờ mới có hòa bình.

Rồi chiến tranh khốc liệt đã cướp đi cả hai người con trai của mẹ. Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần tim mẹ như thắt lại. Nhưng người mẹ ấy không gục ngã. Mẹ lặng lẽ nén đau thương, sống mẫu mực, giữ gìn truyền thống gia đình và động viên bà con xóm làng tiếp tục tin tưởng vào ngày mai thống nhất.

Nỗi đau của mẹ không chỉ là nỗi đau riêng của một gia đình, mà là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao bà mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa. Máu của các anh đã hòa vào đất mẹ, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.

Ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, ngày 23/01/2015, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 154/QĐ-CTN phong tặng mẹ danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Nghe câu chuyện về mẹ, mỗi đoàn viên, thanh niên càng thấm thía giá trị của độc lập tự do. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ đã hai lần tiễn con đi mà không một lần được đón trở về.

Và trong ký ức thiêng liêng của dân tộc, hình ảnh người mẹ lặng lẽ giữa miền gió Lào vẫn sáng mãi – Trần Thị Triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn