Mẹ Việt Nam Anh hùng

HAI LẦN TIỄN CON ĐI

Vĩnh Long10/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đất Càng Long nắng cháy, có những người phụ nữ mà cuộc đời họ được dệt bằng sợi chỉ của sự kiên trung và lòng vị tha vô hạn. Mẹ Nguyễn Thị Dung là một người như thế. Sinh ra và lớn lên tại xã Tân An (nay là Tân Bình), cuộc đời Mẹ gắn liền với rặng dừa, bờ kênh và những chuyến đò dọc ngang thời kháng chiến.

Năm 1967, khi tiếng súng chống đế quốc Mỹ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, người con trai cả Lê Văn Chùm – người thanh niên sinh ra giữa mùa thu độc lập 1945 – đã quyết định gác lại tình riêng để lên đường. Mẹ Dung nhìn con, ánh mắt nén chặt nỗi lo âu nhưng bàn tay vẫn siết chặt vai con như lời tiếp sức.

Anh Chùm trở thành Ấp đội trưởng, là lá chắn vững chãi cho xóm làng Tân An. Nhưng rồi, một ngày cuối tháng 6 năm 1970, tin dữ ập về. Anh ngã xuống khi vừa tròn 25 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Mẹ không khóc thành tiếng, nỗi đau hóa thành dòng nhựa đắng thấm vào lòng đất mẹ, để rồi từ đó, Mẹ tiếp tục nuôi nấng những người con còn lại trong niềm tự hào kiêu hãnh.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã ngỡ bình yên, tiếng súng lại vang lên ở biên giới Tây Nam. Người con trai út Lê Văn Kia, sinh năm 1960, lớn lên trong hòa bình nhưng mang trong mình dòng máu anh hùng của cha và anh. Tháng 8 năm 1983, anh lên đường tòng quân.

Mẹ lại một lần nữa tiễn con đi. Lần này, mái đầu Mẹ đã bạc thêm nhiều phần. Mẹ dặn: "Đi bảo vệ quê hương là nghĩa vụ, con cứ yên tâm mà đi". Chỉ chưa đầy một năm sau, vào ngày 11/5/1984, trong trận chiến truy quét tàn quân Pôn Pốt khốc liệt, anh Kia đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường.

Mẹ Nguyễn Thị Dung đã đi qua hai cuộc chiến, dâng hiến hai người con thân yêu nhất cho Tổ quốc. 08 người con Mẹ sinh ra, mỗi người là một phần máu thịt, nhưng Mẹ chấp nhận để hai phần máu thịt ấy tan vào lòng đất để đổi lấy màu xanh cho quê hương Càng Long.

Năm 2014, khi cầm trên tay danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng", đôi mắt Mẹ vẫn ánh lên sự tinh anh và hiền hậu của một người phụ nữ đã đi qua mọi bão giông. Mẹ không coi sự hy sinh là mất mát, mà xem đó là hạt giống của tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn