Mẹ Việt Nam Anh hùng

HAI LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI GIỮ LỬA: CÂU CHUYỆN VỀ MẸ Việt Nam Anh Hùng CÔ THỊ CHỈNH

Người dân nơi đây đã kể cho tôi nghe về Mẹ Việt Nam Anh hùng Cô Thị Chỉnh – một người mẹ đã sống trọn đời mình trong gian khó, và lặng lẽ tiễn những người con thân yêu nhất ra đi mãi mãi. Mẹ sinh năm 1928, là người phụ nữ nông dân chân chất, hiền lành. Cùng chồng – ông Dương Văn Phán – Mẹ nuôi dạy 6 người con khôn lớn giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Gia đình đông con, cuộc sống vốn đã vất vả, nhưng trong trái tim Mẹ luôn cháy lên một niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về lại những vùng quê ven biển của thị xã Duyên Hải để sưu tầm tư liệu về các Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi dừng chân ở xã Long Toàn – nơi có những câu chuyện tưởng chừng bình dị, nhưng lại chất chứa biết bao hy sinh thầm lặng.

Người dân nơi đây đã kể cho tôi nghe về Mẹ Việt Nam Anh hùng Cô Thị Chỉnh – một người mẹ đã sống trọn đời mình trong gian khó, và lặng lẽ tiễn những người con thân yêu nhất ra đi mãi mãi.

Mẹ sinh năm 1928, là người phụ nữ nông dân chân chất, hiền lành. Cùng chồng – ông Dương Văn Phán – Mẹ nuôi dạy 6 người con khôn lớn giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Gia đình đông con, cuộc sống vốn đã vất vả, nhưng trong trái tim Mẹ luôn cháy lên một niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.

Rồi ngày ấy cũng đến – ngày những người con của Mẹ khoác lên mình màu áo của cách mạng.

Người con trai lớn – liệt sĩ Dương Văn Mì, sinh năm 1948 – tham gia cách mạng năm 1968, là Tiểu đội trưởng đội du kích xã. Anh là người gan dạ, luôn đi đầu trong các trận đánh bảo vệ quê hương. Ngày 27 tháng 11 năm 1971, trong một trận chống địch càn vào ấp, anh đã anh dũng hy sinh.

Tin dữ đến với Mẹ như một nhát dao cứa vào tim. Nhưng nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì một lần nữa, chiến tranh lại cướp đi của Mẹ thêm một người con.

Người con trai thứ hai – liệt sĩ Dương Văn Khoai, sinh năm 1953 – tham gia cách mạng từ năm 1969, khi tuổi đời còn rất trẻ. Là đội viên du kích hoạt động tại khu huyện lỵ Long Khánh, anh đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh. Ngày 25 tháng 02 năm 1970, trong một trận tấn công vào vị trí địch, anh đã ngã xuống, để lại phía sau là mẹ già và những ước mơ còn dang dở.

Hai người con, hai lần ngã xuống…
Hai nỗi đau chồng chất trong lòng người mẹ.

Người dân trong ấp kể rằng, sau những mất mát ấy, Mẹ Chỉnh trở nên lặng lẽ hơn. Không còn những tiếng cười rộn ràng của con trẻ, căn nhà nhỏ chỉ còn lại những khoảng trống không gì bù đắp được.

Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất, không phải chỉ là những mất mát ấy, mà là cách Mẹ đã vượt qua tất cả.

Mẹ không gục ngã.
Mẹ không oán than.

Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục lao động, tiếp tục là chỗ dựa cho những người con còn lại và cho cả xóm làng. Mẹ giữ trong tim mình một niềm tin bền bỉ: sự hy sinh của các con là để đổi lấy hòa bình cho quê hương.

Có người từng hỏi Mẹ: “Mất hai người con, Mẹ có hối tiếc không?”
Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp: “Con mình hy sinh cho đất nước, thì có gì mà tiếc…”

Câu nói ấy, giản dị thôi, nhưng lại chứa đựng cả một tấm lòng lớn lao của người mẹ Việt Nam.

Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi xa, nhưng những hy sinh ấy vẫn còn đó, như những dấu lặng không thể xóa nhòa trong ký ức của quê hương.

Ngày 04 tháng 8 năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự tri ân của Tổ quốc dành cho một người mẹ đã dâng hiến những điều thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.

Rời Long Toàn, tôi mang theo trong lòng một nỗi xúc động sâu sắc. Giữa cuộc sống hôm nay, khi hòa bình đã trở thành điều bình thường, những câu chuyện như của Mẹ Cô Thị Chỉnh nhắc nhở tôi – và cả thế hệ trẻ – rằng:

Độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có.
Đó là kết tinh của biết bao máu xương và nước mắt.

Và ở nơi ấy, trong ký ức của quê hương, hình bóng người mẹ vẫn còn đó – lặng lẽ mà vĩ đại.

Một đời người mẹ…
Hai lần tiễn con…
Nhưng ngọn lửa yêu nước thì mãi không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn