HAI LẦN TIỄN CON – MỘT ĐỜI GIỮ LỬA MẸ PHAN THỊ ĐUA
Mẹ Phan Thị Đua là người mẹ nông dân giàu đức hy sinh, đã tiễn hai người con trai lên đường chiến đấu và mãi mãi không trở về trong hai giai đoạn khốc liệt: kháng chiến chống Mỹ và bảo vệ biên giới Tây Nam.
Ở vùng quê An Trường, nơi từng là điểm nóng của những năm tháng chiến tranh, cuộc đời Mẹ Phan Thị Đua là một hành trình dài của những lần tiễn đưa và chờ đợi. Sinh ra trong một gia đình nông dân, Mẹ lớn lên cùng ruộng đồng, cùng những ngày tháng lam lũ, nuôi dưỡng một mái ấm giản dị bên người chồng Lê Văn Đảnh và sáu người con.
Nhưng khi chiến tranh lan rộng, mái ấm ấy không còn bình yên. Những đứa con của Mẹ lớn lên trong tiếng bom rơi, đạn nổ, và cũng lớn lên với ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Không ai bảo ai, họ lần lượt khoác áo chiến sĩ, mang theo niềm tin của gia đình và cả quê hương.
Người con trai Lê Văn Bé Ba tham gia cách mạng từ rất sớm, trở thành giao liên của Văn phòng Huyện ủy. Công việc thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy, anh thường xuyên băng qua những vùng địch kiểm soát để chuyển tin, giữ mạch liên lạc cho cách mạng. Ngày 22/12/1968, trong một trận chống địch càn đóng đồn, anh đã anh dũng chiến đấu và hy sinh. Tin dữ đến với Mẹ như một cú sốc lớn, nhưng người mẹ ấy chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại tiếp tục thử thách lòng người mẹ. Sau ngày đất nước thống nhất, người con trai thứ hai – Lê Văn Năm – tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ quốc tế, bảo vệ biên giới Tây Nam. Là một chiến sĩ trẻ trong đội hình chiến đấu chống tàn quân Pôn Pốt, anh mang theo niềm tin và trách nhiệm của thế hệ sau.
Ngày 22/12/1977, tại chiến trường Ba Chúc (Tri Tôn, An Giang), anh đã ngã xuống trong khi làm nhiệm vụ. Một lần nữa, người mẹ lại nhận tin con không trở về. Hai cuộc chiến – hai lần tiễn con – và cả hai lần đều là những mất mát không thể bù đắp.
Nhưng điều khiến người ta kính phục không chỉ là sự hy sinh của các con, mà còn là sự kiên cường của người mẹ. Mẹ Phan Thị Đua không gục ngã trước nỗi đau. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục chăm lo gia đình, giữ gìn ký ức về các con bằng niềm tự hào lặng lẽ. Với Mẹ, sự hy sinh của các con là mất mát, nhưng cũng là điều thiêng liêng nhất mà gia đình đã dâng hiến cho Tổ quốc.
Những năm tháng sau này, khi đất nước đã yên bình, Mẹ sống giản dị nơi quê nhà, mang theo ký ức về những đứa con đã nằm lại nơi chiến trường. Câu chuyện của Mẹ không chỉ là nỗi đau, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh thầm lặng mà bền bỉ.
Ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” (Quyết định số 723/QĐ-CTN). Đó là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với một người mẹ đã dành trọn cuộc đời mình cho đất nước.
Câu chuyện của Mẹ Phan Thị Đua là lời nhắc nhở về một thời hoa lửa không thể nào quên – nơi những người mẹ đã âm thầm tiễn con ra trận, chấp nhận mọi mất mát để đổi lấy hòa bình cho hôm nay.



