Hai lần tiễn con, một đời làm mẹ
Câu chuyện về Bà NGUYỄN THỊ LỰU
Bà Nguyễn Thị Lựu, sinh năm 1931, quê huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng, là người mẹ nông thôn bình dị nhưng mang trong mình một cuộc đời gắn liền với những cuộc tiễn đưa lặng lẽ mà đau đáu.
Sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa, bà Lựu sớm quen với thiếu thốn, gian truân. Khi kháng chiến bùng nổ, lần lượt ba người con của bà lên đường tham gia kháng chiến. Không trống rong cờ mở, không nước mắt rơi trước mặt con, bà chỉ lặng lẽ gói ghém vài bộ quần áo, dặn con giữ gìn sức khỏe và luôn nhớ về quê nhà.
Cuộc tiễn đưa thứ nhất diễn ra trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi đứa con đầu khoác ba lô rời làng. Chưa kịp nguôi nỗi nhớ, bà lại bước vào cuộc tiễn đưa thứ hai, rồi thứ ba – mỗi lần là một phần ruột thịt rời khỏi vòng tay mẹ. Với bà, tiễn con đi không chỉ là chia xa, mà còn là gửi gắm cả niềm tin, cả hy vọng của một người mẹ vào tương lai độc lập của Tổ quốc.
Ở lại hậu phương, bà Lựu vừa lao động nuôi sống gia đình, vừa sống trong những tháng ngày ngóng tin con giữa bom đạn. Mỗi lá thư về là một niềm an ủi, mỗi khoảng lặng không tin tức lại là một đêm dài trăn trở. Dẫu vậy, bà chưa bao giờ than thở, bởi bà hiểu: nỗi đau riêng của người mẹ phải nhường chỗ cho nghĩa lớn của dân tộc.
Cuộc đời bà Nguyễn Thị Lựu không ghi dấu bằng huân chương trên ngực áo, mà bằng những cuộc tiễn con ra đi vì Tổ quốc. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của hậu phương, nơi những người mẹ Việt Nam lặng lẽ giữ vững niềm tin trong suốt những năm tháng chiến tranh.


