Mẹ Việt Nam Anh hùng

Hai lần tiễn con – Một đời lặng thầm vì Tổ quốc (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Hồng Thị Lan)

Tôi tìm về xã Đôn Xuân vào một buổi sáng đầy nắng. Con đường quê bình dị, những hàng dừa rì rào trong gió, tất cả đều yên bình đến lạ. Nhưng ẩn sâu trong sự bình yên ấy là những câu chuyện của một thời bom đạn—những câu chuyện mà mỗi lần nhắc lại, lòng người không khỏi nghẹn ngào. Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu về các Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi được nghe kể về Mẹ Hồng Thị Lan. Người dân nơi đây vẫn nhắc tên Mẹ với tất cả sự kính trọng, như nhắc về một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng mà lớn l

Vĩnh Long21/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tìm về xã Đôn Xuân vào một buổi sáng đầy nắng. Con đường quê bình dị, những hàng dừa rì rào trong gió, tất cả đều yên bình đến lạ. Nhưng ẩn sâu trong sự bình yên ấy là những câu chuyện của một thời bom đạn—những câu chuyện mà mỗi lần nhắc lại, lòng người không khỏi nghẹn ngào.

Trong chuyến đi sưu tầm tư liệu về các Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi được nghe kể về Mẹ Hồng Thị Lan. Người dân nơi đây vẫn nhắc tên Mẹ với tất cả sự kính trọng, như nhắc về một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao.

Mẹ sinh năm 1931, một người phụ nữ nông thôn hiền hậu. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với gia đình đông con—bảy người con là bảy niềm hy vọng, bảy phần cuộc sống của Mẹ. Mẹ cùng chồng là ông Nguyễn Văn Ngo dựng xây mái ấm bằng tất cả tình yêu và sự tần tảo.

Nhưng chiến tranh đã không để cho hạnh phúc ấy được trọn vẹn.

Người con trai đầu—liệt sĩ Nguyễn Văn Nỡ—tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Mới mười lăm tuổi, anh đã rời vòng tay mẹ, khoác lên mình màu áo lính. Tôi hình dung ngày anh lên đường, Mẹ chắc hẳn đã cố nén nước mắt, dặn dò con giữ gìn sức khỏe, rồi lặng lẽ đứng nhìn theo bóng con khuất dần nơi cuối con đường làng.

Năm 1967, trong một trận đánh tại Nhị Trường, anh đã ngã xuống. Tin dữ đến với gia đình như một nhát cắt sâu vào trái tim người mẹ. Người con trai mà Mẹ từng bế bồng, từng nuôi lớn bằng từng hạt gạo quê nhà… giờ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng nỗi đau ấy vẫn chưa phải là tất cả.

Nhiều năm sau, người con trai khác—liệt sĩ Nguyễn Ngọc Tài—tiếp bước anh, tiếp bước lý tưởng mà gia đình đã lựa chọn. Anh tham gia cách mạng, trở thành Tiểu đội trưởng, mang trong mình khát vọng bảo vệ đất nước. Năm 1978, trong khi làm nhiệm vụ tại kênh Vĩnh Tế (An Giang), anh đã hy sinh vì một quả mìn. Tuổi xuân của anh dừng lại nơi biên giới, nhưng lòng dũng cảm thì còn mãi.

Hai lần tiễn con ra đi… hai lần nhận lại là giấy báo tử.

Tôi lặng người khi nghe kể. Không ai có thể đo được nỗi đau của một người mẹ khi mất đi hai người con ruột. Nhưng điều khiến tôi khâm phục hơn cả, là Mẹ đã không gục ngã. Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục chăm lo cho gia đình, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước bình yên.

Người dân trong xóm kể rằng, Mẹ ít khi nhắc đến nỗi đau của mình. Mẹ sống lặng lẽ, nhưng trong ánh mắt luôn ánh lên sự kiên cường. Có lẽ, chính tình yêu quê hương đã giúp Mẹ vượt qua tất cả.

Năm 2014, Mẹ được truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với tôi, danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời nhắc nhở về những mất mát không thể đong đếm.

Rời Đôn Xuân, tôi mang theo trong lòng một nỗi xúc động khó quên. Những câu chuyện như của Mẹ không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn sống mãi trong hiện tại—trong từng tấc đất quê hương, trong từng nhịp sống yên bình hôm nay.

Tôi tự nhủ:
Nếu không có những người mẹ như Mẹ Hồng Thị Lan,
liệu chúng ta có được những ngày tháng bình yên này hay không?

Có những người mẹ không viết nên lịch sử bằng lời,
nhưng lại khắc tên mình vào lịch sử bằng chính sự hy sinh.

Và Mẹ—
một người mẹ bình dị của quê hương Trà Cú—
đã sống một cuộc đời như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn