Hai lần vượt tuyến lửa và tình yêu trọn đời của người vợ
70 tuổi, bà Hồ Thị Hoài Thu (trú khối 1, thị trấn Cầu Giát, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) vẫn e thẹn, ngượng ngùng khi kể về câu chuyện tình yêu của cuộc đời mình. Ngày ấy, khi ở tuổi 18 đầy mộng mơ, cô nhân viên thương nghiệp huyện quen biết anh lính Nguyễn Sông Thao (SN 1950, quê huyện Anh Sơn, làm nhiệm vụ huấn luyện tân binh ở huyện Quỳnh Lưu). Tình cảm bắt đầu từ sự ngưỡng mộ người lính đẹp trai, hát hay, can trường, trực tính, quyết liệt nhưng dịu dàng, lớn dần lên, để cô gái ấy vượt hàng
Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng nhưng Sư đoàn 341 phải ở lại làm nhiệm vụ quân quản nên mãi đến cuối năm 1975, Thượng úy Nguyễn Sông Thao mới được về phép. Ở nhà đón Tết và sống với nhau được một tháng thì anh lại vào đơn vị mà không biết giọt máu của mình đã tượng hình trong bụng vợ. Tháng 3/1976, cô Thu viết thư vào báo tin cho chồng. Khỏi phải nói, anh vui mừng đến nhường nào. Tháng 10/1976, cô Thu hạ sinh con trai, đặt tên Nguyễn Văn Trường, bố Thao - con Trường, thành Thao - Trường, đúng chất nhà lính. Những ngày sau đó, bao nhiêu lần thư về, bao nhiêu lần hứa hẹn, anh Thao cũng không thể về thăm nhà. Khi Trường được 7 tháng tuổi, cô Thu bế con ra tiệm ảnh, chụp một bức gửi vào cho chồng. Bức ảnh đứa bé bụ bẫm giúp người lính vơi bớt nỗi nhớ nhà, nhớ con, xoa dịu những cơn "khát cháy cổ" mùa khô ở biên giới Tây Nam Tổ Quốc, xoa dịu sự khốc liệt của chiến tranh.

Giữa trận mạc, sự can trường, quả cảm, mưu lược và tài trí cầm quân của Thượng úy Nguyễn Sông Thao trở thành nỗi khiếp sợ của đối phương. Chúng gọi anh là "Hùm xám" với sự nể phục và cả sợ hãi. Trong cuốn hồi ký "Từ biên giới Tây Nam đến đất Chùa Tháp" của cựu chiến binh Trần Ngọc Phú (quê Thái Bình) tái hiện rõ nét, chân thực về tinh thần chiến đấu anh dũng, quả cảm của Thượng úy Nguyễn Sông Thao - Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 273, Sư đoàn 341. Sau thắng lợi của đợt tấn công Pôn Pốt ngày 13/7/1978, Tiểu đoàn Trưởng Nguyễn Sông Thao được điều lên làm Tham mưu phó Trung đoàn nhưng anh xin ở lại trực tiếp chỉ huy Tiểu đoàn phá vỡ tuyến phòng ngự, đập tan âm mưu của địch, tìm và đưa anh em mắc kẹt trong khu vực đối phương kiểm soát về.
Trong trận đánh này, kế hoạch "luồn sâu" của Trung đoàn bị lộ, địch tập trung hỏa lực mạnh cùng một lượng lớn quân lính tập kích các cánh quân của Trung đoàn trên quy mô lớn. Phải tập trung dập hỏa lực rồi xung phong đánh chiếm thôi, Tiểu đoàn Trưởng Nguyễn Sông Thao bàn với Tiểu đoàn phó. Trong đợt dồn lên tấn công, anh Nguyễn Sông Thao trúng đạn, bị thương nặng. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt, anh em liên tục bị thương và hi sinh. Trước tình huống đặc biệt khó khăn này, chỉ huy Trung đoàn quyết định điều 2 khẩu pháo 105 ly lên, sử dụng đạn phòng thủ của pháo - loại đạn mà trong lịch sử pháo binh chưa sử dụng lần nào để áp chế sức tấn công của đối phương. Các đơn vị, các cánh quân tập trung tiêu diệt sinh lực địch, đập tan ý đồ phản công của Pôn Pốt, giữ vững trận địa của Trung đoàn. Nhưng rất nhiều cán bộ, chiến sỹ Trung đoàn đã ngã xuống, trong đó có Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 3 Nguyễn Sông Thao. Người lính quả cảm ấy vẫn chưa được một lần ôm đứa con trai duy nhất của mình...



