Hai lời hẹn dang dở trên vùng đất giới tuyến
Sinh năm 1940 trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, mẹ Ngô Thị Mừng lớn lên giữa những năm tháng quê hương Vĩnh Linh chìm trong khói lửa. Năm 18 tuổi, mẹ kết hôn với ông Nguyễn Văn Tuân, người chiến sĩ Công an vũ trang tập kết ra Vĩnh Linh làm nhiệm vụ tại Đồn công an Hiền Lương. Dẫu cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, gian nan, vợ chồng vẫn cùng nhau vun đắp một mái ấm nhỏ và lần lượt đón hai người con chào đời. Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ ngắn ngủi khi chiến tranh ngày càng ác liệt. Sau thời gian công tác tại Đồn công an Hiền Lương, ông nhận lệnh vào chiến trường miền Nam.
Năm 1969, ông Nguyễn Văn Tuân anh dũng hy sinh. Khi ấy mẹ mới gần 30 tuổi, 2 con còn nhỏ. Kể từ đó, mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa tích cực tham gia lực lượng dân quân thường trực, phục vụ chiến đấu trên vùng đất giới tuyến Vĩnh Linh - nơi từng được ví là “tuyến lửa” ác liệt nhất miền Bắc.
Chiến tranh kết thúc nhưng sự hy sinh của gia đình mẹ chưa dừng lại. Năm 1978, người con trai cả Nguyễn Văn Trung vừa học xong phổ thông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, anh được cử làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia...
Mỗi lần nhắc đến người con trai, mẹ lặng lẽ bước đến bàn thờ, nâng niu bức di ảnh đã ngả màu theo năm tháng. Đôi bàn tay run run vuốt nhẹ lên tấm ảnh, đôi mắt mẹ đỏ hoe. Phải mất một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh, mẹ mới nghẹn ngào kể: “Thằng Trung hiền và ngoan lắm. Lên 18 tuổi là nó xung phong đi bộ đội. Ở nhà, ngoài giờ học, nó chăm chỉ phụ mẹ cày cấy, làm đồng, việc gì cũng không nề hà. Có lần tranh thủ về thăm nhà, nó nắm tay tôi rồi bảo: “Mẹ cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Hoàn thành nhiệm vụ con sẽ trở về, rồi hai mẹ con mình lại về thăm quê nội...”.
Vậy mà lời hẹn năm nào chỉ còn là một ước nguyện dang dở. Năm 1979, trong khi làm nhiệm vụ quốc tế, anh Nguyễn Văn Trung đã anh dũng hy sinh. Ngày nhận tin dữ, mẹ như chết lặng. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai lại chồng thêm nỗi đau mất con. Chiến tranh đã lùi xa, giờ đây điều mẹ còn gìn giữ là nỗi nhớ và những lá thư được gửi về từ chiến trường.
Sau sự hy sinh của chồng và con trai, nhờ sự giúp đỡ của đồng đội và người thân, mẹ cùng người con thứ hai mới tìm về được quê chồng ở thôn Phụng Chánh, xã Vinh Hưng, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là xã Vinh Lộc, TP Huế). Đó là cuộc đoàn tụ muộn màng giữa những người ruột thịt khi người chồng, người con đã không còn trở về như lời hẹn năm nào.



