Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hai mảnh đạn nằm trong đầu và cái “tiếng oan” đào ngũ

Phú Thọ18/08/2026Đoàn xã Yên Kỳ (Đoàn xã Yên Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hiện xúc động lắm, lập cập ra tận bờ tre đón khách. Dép lê, quần áo xộc xệch, nụ cười héo hon. Ông cất lời được vài phút, tôi toan buột miệng hỏi… bác có bị thương ở đầu không ạ. 

Bởi trí nhớ của ông rất chi tiết, có vẻ chuẩn xác, nhưng đôi lúc hơi lộn xộn. Ông Hiện kể: “Tôi sinh năm 1952, tôi nhập ngũ ngày 6 tháng 9 năm 1972. Tôi chiến đấu ở chiến trường miền Nam B3, Gia Lai, Đắc Lắc. Hai khu Đức Cơ, Tân Cảnh là tôi ở nhiều nhất. Năm 1972 tôi vào bộ đội là chiến đấu luôn trong đó.

Tôi xuất ngũ thì không được chế độ gì cả, tôi bị thương nhưng trong thời gian đánh nhau, sức đương trai còn khỏe nên tôi không cần đi điều trị. Tôi bị hai mảnh đạn vào đầu, bây giờ vẫn rất hay đau và choáng. Có lúc đang nói thế này, nhưng lại quên mất.

Từ ngày về, mấy chục năm, tôi chưa được đi khám lần nào. Không chế độ gì cả. Đảng và Nhà nước đưa tôi đi đánh giặc, Đảng và Nhà nước lại đưa tôi về, thế là mừng rồi. Nhưng, lúc trái nắng trở giời thì đau lắm. Đang tự nhiên thế này, thay đổi thời tiết một cái là nó giật cho chảy nước mắt ra. 

Một mảnh đạn vẫn còn đây, mảnh nữa, năm 2000, lúc lên cơn đau, tôi vật vã đập đầu mình ghê quá, thế là nó bật ra rồi. Nó to hơn hạt đỗ tương một tí, tôi còn giữ làm kỷ niệm mà. Kỷ niệm trận đánh ấy, tôi ngồi trên xe K63 của ta, di chuyển vào điểm nóng diệt giặc, mìn nổ, mấy đồng đội văng ra ngoài, người gãy đùi, người chết bất toàn thây, còn tôi bị sức ép ngất xỉu và 2 mảnh đạn thì găm vào đầu”.

Tôi hỏi thẳng ông Hiện về việc vợ ông, ông cưới trước lúc lên đường nhập ngũ, có phải ở nhà, bà ấy sang nhà chị gái ruột chăm chị mới sinh con, rồi dần dà phải lòng, thành “vợ bé” ông anh rể? Ông Hiện bảo, sao nhà báo lại biết được nhỉ. 

Rồi ông nhìn quanh ngôi nhà toàn tranh tre của mình. Góc nào cũng phên liếp tre mục cả. Vừa rồi, mấy năm liền, ông quỵ ốm, ra bệnh viện huyện nằm, bà vợ ông cũng gầy yếu xanh xao, đi chăm chồng rồi đổ bệnh nốt.

Chiều sậm sùi tối, bà dìu ông ra nhà tắm. Đường toàn rêu xanh trơn truội, vườn toàn cọ xòe ô với các búi tre già khọt khẹt. Nhà ở trên quả gò cao, nên lúc nào gió cũng xào xạc bát ngát. Nhà tắm quây bằng lá cọ, giếng thơi cũng úp lá cọ che bụi gió và tránh trẻ con sa xuống chết oan. Nhà vệ sinh đào một cái hố ở góc vườn, quây hai tàu lá cọ là xong. Hai cái thân già phục vụ nhau trong cảnh nghèo, nhếch nhác, trông thật xót xa.

Ông Hiện rơi vào cảnh rất “oan ức” ở chỗ, theo tiếng gọi non sông đi nhập ngũ, vào chiến trường là đánh nhau chí tử với Mỹ, ngụy, ông thành dũng sĩ diệt xe tăng, cướp súng từ các tử thi phía đối phương, bắn chết và bắt sống bao nhiêu đứa nữa. 

Cả làng không có ai vào chiến trường đó ở thời điểm đó, nên bao nhiên can trường của ông chả ai biết. Đến lúc ông đủ chân tay mặt mũi trở về, lại về có một mình, không được đi an dưỡng, không có chế độ thương binh hay bệnh binh gì cả, thế là người ta ồn lên cái nghi án tai quái: Lão Hiện đảo ngũ. 

Người ta không bắt viết phấn lên cái bảng treo trước ngực đi khắp làng, cũng chẳng ai mắng mỏ gì để mà ông Hiện có thể thanh minh, lời đồn chỉ cứ như miệng rắn thò thụt cái lưỡi nhọn ở phía sau đồi cọ, sau lũy tre, sau nương chè cằn vậy thôi...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn