HAI MẶT TRẬN
Khi đất nước hòa bình, ông tiếp tục một “mặt trận” khác – mặt trận của xây dựng và cống hiến. Ông tham gia công tác cấp ủy, hoạt động tích cực trong Hội Nông dân, Hội Cựu chiến binh, và đảm nhiệm vai trò Bí thư chi bộ xã. Từ chiến trường khói lửa đến đời sống đời thường, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: tận tụy, trách nhiệm và vì cộng đồng.
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến thắng vang dội, mà còn bằng cuộc đời thầm lặng của biết bao con người đã gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường. Trong dòng chảy ấy, câu chuyện của chiến sĩ Ngụy Phan Xạ – một người lính bước ra từ “thời hoa lửa” – là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.
Năm 1966, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông Ngụy Phan Xạ khoác lên mình màu áo lính, rời xa quê hương để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trước khi vào chiến trường, ông được đào tạo qua nhiều nhiệm vụ quan trọng: từ bộ binh, đặc công, đến lái xe quân sự. Sau đó, ông được điều động vào Sơn Tây, đảm nhiệm công việc lái xe kéo pháo – một nhiệm vụ nặng nề, đầy hiểm nguy, đòi hỏi lòng dũng cảm và tinh thần thép.
Tháng 2 năm 1968, ông chính thức vào miền Nam, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng, một trong những địa bàn ác liệt nhất lúc bấy giờ. Đơn vị của ông trực thuộc lực lượng bảo vệ thành phố Hội An, nơi từng ngày phải đối mặt với bom đạn và sự càn quét khốc liệt của kẻ thù. Giữa muôn vàn gian khổ, ông vẫn kiên định, sẵn sàng xông pha vì nhiệm vụ chung.
Trong ký ức của người lính già, có hai trận đánh mà ông không bao giờ quên. Trận thứ nhất là cuộc tấn công vào thành phố Hội An ngày 3 tháng 9 năm 1968. Đơn vị chiến đấu theo hình thức đánh lẻ, mỗi người lính khi ra mặt trận đều xác định tinh thần sẵn sàng hy sinh. Chính trong trận đánh này, ông bị thương nặng. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông cố gắng bò ra khỏi vòng chiến. Nhờ tình đồng chí thiêng liêng, ông được anh em quay lại tìm kiếm, đưa về hậu phương. Tại đây, ông được các cơ quan và nhân dân địa phương tận tình chăm sóc, chữa trị, nuôi dưỡng – một nghĩa tình sâu nặng giữa hậu phương và tiền tuyến.
Trận đánh thứ hai là trận địa pháo Cẩm Hà, nơi ghi dấu những mất mát đau thương nhất. Trong trận chiến khốc liệt ấy, đơn vị của ông hy sinh 24 người, chỉ còn 2 người sống sót, một số đồng đội bị bắt. Những con số ấy không chỉ là thống kê, mà là nỗi đau khắc sâu trong tâm trí người ở lại. Ông chia sẻ rằng, nỗi nhớ và sự thương tiếc đồng đội luôn thường trực, nhưng chính từ những mất mát ấy, ông càng vững lòng, vực dậy tinh thần, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ mà đồng đội đã gửi gắm. Với những cống hiến to lớn, ông Ngụy Phan Xạ là thương binh hạng 2/4, mang trong mình tỷ lệ thương tật 61% và bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam. Trong những năm 1969–1970, ông ra Bắc và nghỉ tại Đoàn 187, sau một năm rưỡi thì được trở về quê hương để xây dựng quê hương mới. Nhưng với ông , tinh thần người lính chưa bao giờ nguội lạnh. Ông đã được trao tặng nhiều huân chương, huy chương cao quý, cùng Huy hiệu Đảng, ghi nhận sự hy sinh và cống hiến trọn đời cho cách mạng.
Khi đất nước hòa bình, ông tiếp tục một “mặt trận” khác – mặt trận của xây dựng và cống hiến. Ông tham gia công tác cấp ủy, hoạt động tích cực trong Hội Nông dân, Hội Cựu chiến binh, và đảm nhiệm vai trò Bí thư chi bộ xã. Từ chiến trường khói lửa đến đời sống đời thường, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: tận tụy, trách nhiệm và vì cộng đồng.
Trận đánh thứ hai là trận địa pháo Cẩm Hà, nơi ghi dấu những mất mát đau thương nhất. Trong trận chiến khốc liệt ấy, đơn vị của ông hy sinh 24 người, chỉ còn 2 người sống sót, một số đồng đội bị bắt. Những con số ấy không chỉ là thống kê, mà là nỗi đau khắc sâu trong tâm trí người ở lại. Ông chia sẻ rằng, nỗi nhớ và sự thương tiếc đồng đội luôn thường trực, nhưng chính từ những mất mát ấy, ông càng vững lòng, vực dậy tinh thần, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ mà đồng đội đã gửi gắm. Với những cống hiến to lớn, ông Ngụy Phan Xạ là thương binh hạng 2/4, mang trong mình tỷ lệ thương tật 61% và bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam. Trong những năm 1969–1970, ông ra Bắc và nghỉ tại Đoàn 187, sau một năm rưỡi thì được trở về quê hương để xây dựng quê hương mới. Nhưng với ông , tinh thần người lính chưa bao giờ nguội lạnh. Ông đã được trao tặng nhiều huân chương, huy chương cao quý, cùng Huy hiệu Đảng, ghi nhận sự hy sinh và cống hiến trọn đời cho cách mạng. Khi đất nước hòa bình, ông tiếp tục một “mặt trận” khác – mặt trận của xây dựng và cống hiến. Ông tham gia công tác cấp ủy, hoạt động tích cực trong Hội Nông dân, Hội Cựu chiến binh, và đảm nhiệm vai trò Bí thư chi bộ xã. Từ chiến trường khói lửa đến đời sống đời thường, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: tận tụy, trách nhiệm và vì cộng đồng. Câu chuyện về chiến sĩ Ngụy Phan Xạ không chỉ là ký ức của một đời người, mà còn là bài học sâu sắc cho thế hệ hôm nay. Đó là bài học về lòng yêu nước, tinh thần kiên cường, tình đồng đội thiêng liêng và trách nhiệm công dân trong mọi hoàn cảnh. “Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những con người như ông vẫn mãi là ngọn lửa âm thầm, soi sáng con đường để thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh.



