Hai mươi bảy người giữ một ngọn đồi – Câu chuyện về Anh hùng Trần Xuân Vinh
Hai mươi bảy người giữ một ngọn đồi – Câu chuyện về Anh hùng Trần Xuân Vinh
Hai mươi bảy người giữ một ngọn đồi – Câu chuyện về Anh hùng Trần Xuân Vinh
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, khi nghe các cựu chiến binh kể về những ngày khốc liệt nơi biên cương Lai Châu, chúng tôi được nhắc đến một cái tên từng có lúc ghi nhầm trong sách: Vịnh hay Vinh?
“Anh ấy là Trần Xuân Vinh chứ không phải Vịnh,” các bác nói chậm rãi, như để trả lại sự chính xác cho một người đã ngã xuống.
Người anh hùng ấy là Trần Xuân Vinh.
Sinh ra ở Hà Tĩnh, trong gia phả và hồ sơ quân đội ghi năm 1957, nhưng có giấy tờ học tập lại ghi 1960 – những con số khác nhau của một tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh. Tháng 3/1975, anh nhập ngũ. Chỉ sau hai năm, anh là tiểu đội trưởng; rồi tháng 3/1978 trở thành trung đội trưởng bộ binh, Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 193, Bộ đội địa phương tỉnh Lai Châu.
Giữa năm 1978, trước nguy cơ chiến tranh biên giới phía Bắc, Bộ Quốc phòng quyết định thành lập thêm nhiều đơn vị tăng cường cho tuyến đầu. Ngày 26/7/1978, Trung đoàn 193 ra đời theo mệnh lệnh của Quân khu 4, rồi hành quân ra Vĩnh Phú, sau đó lên Phong Thổ (Lai Châu) huấn luyện và triển khai phòng ngự.
Rạng sáng 17/2/1979, chiến tranh nổ ra trên toàn tuyến. Ở Lai Châu, địch đánh chiếm nhiều vị trí trọng yếu và hướng về ngã ba Pa So để mở đường tiến sâu. Một trong những điểm nóng nhất là điểm cao 880 – ngọn đồi án ngữ phía tây bắc cầu Pa So.
Sáng 28/2/1979, cả một tiểu đoàn địch, có pháo binh yểm trợ, ồ ạt tấn công chốt 880. Đối diện họ chỉ là Trung đội 2 với 27 chiến sĩ, dưới sự chỉ huy của chuẩn úy Trần Xuân Vinh.
Hai mươi bảy người giữ một ngọn đồi.
Pháo địch cày nát sườn dốc. Đất đá tung mù trời. Nhưng khi bộ binh tràn lên, từ chiến hào, những loạt đạn đáp trả vang dội. Trung đội của anh giành giật với địch từng mét đất, từng đoạn chiến hào. Một đợt. Rồi hai đợt. Rồi mười đợt.
Hai mươi đợt tấn công bị đánh lui trong một ngày.
Chiều xuống, trận chiến chuyển sang giáp lá cà. Lưỡi lê chạm lưỡi lê. Người lính trẻ chỉ huy đồng đội bám trụ đến cùng. Và khi cả tiểu đoàn địch bị đánh bật xuống chân đồi, chuẩn úy Trần Xuân Vinh đã anh dũng hy sinh.
Ngọn đồi 880 vẫn đứng đó. Gió biên cương vẫn thổi qua những hàng cây hôm nay. Nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, nơi ấy từng đỏ lửa và có 27 người đã biến mình thành bức tường thép.
Nghe câu chuyện ấy, mỗi đoàn viên, thanh niên chúng tôi lặng đi. Có những người không kịp sống hết tuổi trẻ, nhưng đã sống trọn vẹn nhất một ngày cuối cùng của mình.
Tên anh – Trần Xuân Vinh – không chỉ là một dòng trong hồ sơ hay một chi tiết cần đính chính. Đó là tên của một trung đội trưởng đã cùng đồng đội viết nên bản anh hùng ca giữ đất nơi điểm cao 880, mùa xuân năm 1979.



