Hai mươi bốn người và bảy đợt tấn công
Hai mươi bốn người và bảy đợt tấn công
Ngày 5/3/1954, Đồi Xanh tiếp tục trở thành một trận địa nóng bỏng.
Địch sử dụng máy bay, xe tăng và pháo binh bắn phá dữ dội.
Trên trận địa chỉ có 24 chiến sĩ.
Con số 24 có thể rất nhỏ nếu đặt cạnh lực lượng tiến công.
Nhưng 24 người lính ấy hiểu rằng phía sau mình là trận địa, là nhiệm vụ, là thế trận chung của cả chiến dịch.
Các đợt tấn công nối tiếp nhau.
Một đợt bị đẩy lùi.
Rồi đợt khác lại tiến lên.
Những người lính bám trận địa, sử dụng súng máy và các loại vũ khí được trang bị để chống trả.
Cuộc chiến kéo dài trong điều kiện vô cùng khốc liệt.
Nhưng Đồi Xanh vẫn được giữ.
Sau trận đánh, 24 chiến sĩ của tổ trung liên được tặng danh hiệu “Dũng sĩ Đồi Xanh”. Đây là một chi tiết đặc biệt trong cuộc đời Đặng Đức Song, bởi danh hiệu ấy không chỉ dành cho riêng ông mà gắn với cả tập thể những người lính đã cùng nhau giữ trận địa.
Trong ký ức của người lính, chiến công không bao giờ chỉ là chuyện của một người.
Đặng Đức Song có thể là cái tên được nhắc đến nhiều hơn.
Nhưng phía sau cái tên ấy là 23 người đồng đội.
Có người trở về.
Có người bị thương.
Có người mãi mãi nằm lại.
Vì thế, “Dũng sĩ Đồi Xanh” trước hết là một danh hiệu của tình đồng đội.
Đó là sự ghi nhận đối với những người đã đứng cạnh nhau giữa bom đạn.
Và cũng là lời nhắc rằng những chiến thắng lớn của lịch sử được làm nên từ vô số con người bình dị.


