Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HAI MƯƠI NĂM QUÂN NGŨ – TỪ KHE SANH ĐẾN NGÀY TRỞ VỀ CỦA ĐÀO VĂN BÌNH

Năm 1973, khi chiến tranh vẫn còn diễn ra ác liệt, người thanh niên Đào Văn Bình rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ của ông gắn với chiến trường Khe Sanh và một chặng đường dài phục vụ trong quân đội. Ông bị thương trong quá trình chiến đấu, được công nhận là thương binh, sau này trưởng thành trong quân ngũ với vai trò sỹ quan và nghỉ hưu sau 20 năm phục vụ.

Tuyên Quang18/08/2026Vàng Seo Bình (Đoàn xã Khuôn Lùng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
HAI MƯƠI NĂM QUÂN NGŨ – TỪ KHE SANH ĐẾN NGÀY TRỞ VỀ CỦA ĐÀO VĂN BÌNH

Sinh năm 1955 tại xã Khuôn Lùng, Đào Văn Bình lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh. Thế hệ của ông trưởng thành trong một hoàn cảnh đặc biệt: chiến tranh hiện diện trong cuộc sống, còn việc lên đường nhập ngũ trở thành một phần quen thuộc đối với nhiều thanh niên.

Năm 1973, ông Bình nhập ngũ.

Khi ấy ông khoảng 18 tuổi – cái tuổi mà nhiều người hôm nay vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng với thế hệ thanh niên thời chiến, tuổi trẻ sớm gắn với trách nhiệm và những lựa chọn lớn của cuộc đời.

Rời Khuôn Lùng, ông bắt đầu cuộc sống của một người lính.

Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày làm quen với kỷ luật, huấn luyện và sinh hoạt tập thể. Từ một thanh niên quen với cuộc sống nơi quê nhà, ông phải học cách thích nghi với môi trường mới, với những quy định của đơn vị và những nhiệm vụ được giao.

Sau đó, ông tham gia chiến đấu tại Khe Sanh.

Nhắc đến Khe Sanh là nhắc đến một trong những địa bàn chiến đấu ác liệt của chiến trường Quảng Trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đối với người lính, nơi đây không chỉ có bom đạn mà còn là những ngày tháng đầy thiếu thốn và thử thách.

Giữa chiến trường, điều kiện sinh hoạt rất khác với quê nhà. Người lính phải thích nghi với địa hình, thời tiết, những ngày dài xa gia đình và đặc biệt là sự nguy hiểm luôn hiện hữu.

Trong những năm tháng ấy, đồng đội trở thành những người gần gũi nhất.

Họ cùng chia sẻ cuộc sống nơi đơn vị, cùng thực hiện nhiệm vụ và động viên nhau vượt qua những lúc khó khăn. Với người lính, tình đồng đội nhiều khi được hình thành từ chính những điều giản dị như một bữa ăn cùng nhau, một lần giúp đỡ nhau trong lúc làm nhiệm vụ hay những câu chuyện ngắn ngủi về gia đình sau giờ nghỉ.

Trong quá trình chiến đấu, ông Đào Văn Bình bị thương và được công nhận là thương binh.

Vết thương ấy trở thành dấu tích theo ông suốt những năm tháng về sau. Nhưng điều đáng nói là sau chiến tranh, ông không rời khỏi quân đội.

Ông tiếp tục phục vụ.

Từ một người lính trẻ nhập ngũ năm 1973, ông từng bước trưởng thành qua môi trường quân ngũ và trở thành sỹ quan. Quãng thời gian phục vụ sau chiến tranh cũng là một chặng đường rất khác. Đất nước đã thống nhất, nhưng nhiệm vụ của người quân nhân vẫn tiếp tục.

Ông tiếp tục gắn bó với đơn vị, với công việc và trách nhiệm của người sỹ quan.

Như vậy, cuộc đời quân ngũ của ông Bình không chỉ gói gọn trong những năm tháng chiến đấu tại Khe Sanh. Đó là một hành trình kéo dài 20 năm, từ năm 1973 đến năm 1993.

Hai mươi năm ấy bao gồm cả những năm tháng chiến tranh và những năm đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Một chàng trai 18 tuổi rời Khuôn Lùng năm nào, sau hai thập kỷ đã trở thành một người sỹ quan trưởng thành trong quân đội.

Đến năm 1993, ông xuất ngũ và nghỉ hưu.

Ngày rời quân ngũ cũng là ngày ông khép lại một chặng đường rất dài của cuộc đời. Hai mươi năm trước, ông rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ. Hai mươi năm sau, ông trở về với những trải nghiệm mà không phải ai cũng có cơ hội đi qua.

Trong quãng thời gian ấy có chiến trường Khe Sanh, có những năm tháng gian khổ, có vết thương chiến tranh, có đồng đội và cũng có những năm tháng tiếp tục phục vụ trong quân đội với cương vị một người sỹ quan.

Sau khi nghỉ hưu, cuộc sống trở về với gia đình và quê hương. Bộ quân phục được cất lại sau hai mươi năm gắn bó, nhưng những năm tháng trong quân đội vẫn là một phần lớn trong cuộc đời ông.

Với ông Đào Văn Bình, Khe Sanh không chỉ là một địa danh của chiến tranh. Đó là nơi gắn với những năm tháng đầu tiên của đời lính, với những ngày chiến đấu và cũng là nơi để lại dấu tích của vết thương chiến tranh.

Còn 20 năm quân ngũ là một quãng đời dài hơn rất nhiều so với những con số trong hồ sơ.

Từ năm 1973 đến năm 1993, một người thanh niên Khuôn Lùng đã đi qua tuổi trẻ trong quân đội, trải qua chiến trường, mang trên mình vết thương của chiến tranh, trưởng thành thành người sỹ quan và cuối cùng trở về quê hương khi hoàn thành chặng đường phục vụ.

Một cuộc đời quân nhân, bắt đầu từ tuổi 18 và khép lại sau hai mươi năm – đủ dài để những năm tháng ấy trở thành một phần không thể tách rời trong ký ức của người lính Đào Văn Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn