Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HAI NĂM Ở CHIẾN TRƯỜNG – MỘT PHẦN ĐỜI KHÔNG THỂ QUÊN

Năm 1973, Hoàng Minh Sộ rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Quãng đời quân ngũ của ông không dài, chỉ hai năm, nhưng lại gắn với Khe Sanh, một địa danh khắc sâu dấu ấn trong ký ức của những người từng đi qua chiến trường Quảng Trị. Năm 1975, ông trở về quê hương, nhưng những ảnh hưởng của chiến tranh, trong đó có hậu quả của chất độc da cam, vẫn tiếp tục theo ông trong những năm tháng sau này.

Tuyên Quang18/08/2026Vàng Seo Bình (Đoàn xã Khuôn Lùng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HAI NĂM Ở CHIẾN TRƯỜNG – MỘT PHẦN ĐỜI KHÔNG THỂ QUÊN

Hoàng Minh Sộ sinh năm 1954 tại xã Khuôn Lùng.

Những năm ông lớn lên cũng là những năm chiến tranh vẫn còn hiện hữu trong cuộc sống của đất nước. Ở những miền quê, thanh niên đến tuổi lại lên đường nhập ngũ. Những cuộc chia tay diễn ra giản dị nhưng phía sau mỗi lần tiễn người đi là biết bao lo lắng của gia đình.

Năm 1973, Hoàng Minh Sộ cũng rời quê hương.

Khi ấy ông khoảng 19 tuổi.

Tuổi còn rất trẻ, nhưng trước mắt đã là một cuộc sống hoàn toàn khác. Người thanh niên quen với cuộc sống gia đình bước vào quân đội, bắt đầu làm quen với những ngày huấn luyện, với giờ giấc nghiêm túc và cuộc sống tập thể.

Ở đó, những người trẻ từ nhiều quê hương khác nhau gặp nhau.

Họ cùng học tập, cùng huấn luyện, cùng thực hiện nhiệm vụ. Qua từng ngày, những người vốn xa lạ dần trở thành đồng đội. Trong quân đội, tình cảm ấy không cần những lời nói lớn lao; nhiều khi chỉ được tạo nên từ những tháng ngày cùng nhau chịu đựng khó khăn.

Sau thời gian huấn luyện, ông Sộ được phân công tham gia chiến đấu tại Khe Sanh.

Khe Sanh – cái tên đã trở thành ký ức sâu đậm đối với nhiều người lính từng chiến đấu ở Quảng Trị.

Đặt chân đến chiến trường, những điều từng được nghe về chiến tranh trở thành hiện thực. Bom đạn, những ngày xa nhà, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn và sự căng thẳng luôn hiện diện trong cuộc sống của người lính.

Ở nơi ấy, mỗi ngày trôi qua đều có nhiệm vụ riêng.

Có những lúc hành quân, có lúc làm nhiệm vụ, có lúc phải chờ đợi trong điều kiện thiếu thốn. Những bữa cơm không cầu kỳ, những giấc ngủ vội vàng và những khoảng thời gian ngồi bên đồng đội kể chuyện quê nhà trở thành một phần của cuộc sống.

Những người lính trẻ cũng có những nỗi nhớ rất riêng.

Nhớ cha mẹ, nhớ anh em, nhớ bản làng. Có những lúc chỉ một câu chuyện về quê hương cũng đủ khiến người ta im lặng thật lâu. Bởi phía sau mỗi người lính ở chiến trường đều có một gia đình đang chờ đợi ngày trở về.

Với Hoàng Minh Sộ, quãng thời gian ấy chỉ kéo dài hai năm, từ năm 1973 đến năm 1975.

Hai năm nghe có vẻ ngắn nếu đặt bên cạnh một đời người.

Nhưng đó lại là hai năm của tuổi trẻ, hai năm sống trong môi trường quân đội và hai năm gắn với chiến trường Khe Sanh. Những gì trải qua trong khoảng thời gian ấy đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời khỏi cuộc đời ông.

Đến năm 1975, ông xuất ngũ.

Đất nước bước vào thời điểm lịch sử, chiến tranh kết thúc, những người lính lần lượt trở về với gia đình và quê hương. Hoàng Minh Sộ cũng trở về Khuôn Lùng, bắt đầu cuộc sống sau những năm tháng quân ngũ.

Nhưng có một điều chiến tranh không để lại ở phía sau cùng với tiếng súng.

Đó là những hậu quả âm thầm.

Hoàng Minh Sộ được xác định là nạn nhân chất độc da cam. Những ảnh hưởng của chiến tranh vì thế không chỉ nằm trong ký ức mà còn hiện diện trong cuộc sống sau ngày ông trở về.

Đối với nhiều người, chiến tranh kết thúc vào một thời điểm cụ thể.

Nhưng với những người chịu ảnh hưởng của chất độc da cam, hậu quả ấy có thể kéo dài qua nhiều năm, thậm chí suốt cuộc đời. Nó nhắc người ta nhớ rằng phía sau ngày hòa bình còn có rất nhiều người lính tiếp tục mang theo những dấu tích của chiến tranh.

Từ Khuôn Lùng đến Khe Sanh rồi trở về quê hương, hành trình của ông Sộ chỉ kéo dài hai năm.

Nhưng đó là hai năm được viết bằng tuổi trẻ.

Hai năm mà một người thanh niên 19 tuổi sống trong môi trường quân đội, cùng đồng đội đi qua những ngày tháng chiến trường và trở về khi đất nước bước sang một trang mới.

Ngày nay, khi nhắc lại câu chuyện của Hoàng Minh Sộ, có thể không cần những lời kể quá lớn lao.

Chỉ cần nhớ rằng năm 1973, một người con Khuôn Lùng đã lên đường; hai năm sau, ông trở về từ chiến trường Khe Sanh, mang theo những ký ức về đồng đội và cả những ảnh hưởng mà chiến tranh để lại.

Có những quãng đời rất ngắn nếu tính bằng năm tháng, nhưng lại rất dài trong ký ức của một con người.

Hai năm quân ngũ của Hoàng Minh Sộ là một quãng đời như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn