Cựu Thanh niên xung phong

HAI NĂM TUỔI XUÂN NƠI TUYẾN LỬA

Tháng 6/1972, khi tuổi đời còn trẻ, bà Đỗ Thị Khanh rời quê hương Thiệu Quang lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Hai năm trong đơn vị C2912-N291-P37 là quãng thời gian bà cùng đồng đội trải qua nhiều khó khăn, thiếu thốn, góp sức vào những nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Những năm tháng ấy đã trở thành ký ức sâu đậm của một thời tuổi trẻ sống vì quê hương, đất nước.

Thanh Hóa15/09/2026Xã Thiệu Quang (Xã Thiệu Quang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 6 năm 1972, trong những năm tháng chiến tranh còn diễn ra ác liệt, cô gái trẻ Đỗ Thị Khanh, người con của quê hương Thiệu Quang, Thiệu Hóa, Thanh Hóa, đã tạm biệt gia đình và quê hương để lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.

Ở tuổi thanh xuân, cũng như bao người con của quê hương lúc bấy giờ, bà Khanh hiểu rằng đất nước đang cần sức trẻ. Không mang theo những hành trang lớn lao, bà lên đường với một tâm niệm giản dị: góp sức mình vào công việc chung, cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Từ tháng 6/1972 đến tháng 6/1974, đơn vị C2912-N291-P37 trở thành nơi gắn bó với một phần tuổi trẻ của bà. Những ngày tháng trong đơn vị là những ngày sống giữa tình đồng chí, đồng đội và tinh thần đoàn kết.

Công việc của người thanh niên xung phong trong thời chiến luôn đi cùng với gian khó. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, công việc nặng nhọc, những chuyến đi và những nhiệm vụ liên tục thử thách sức trẻ. Thế nhưng, trong hoàn cảnh ấy, những người thanh niên xung phong vẫn động viên nhau cố gắng, hoàn thành phần việc của mình.

Đối với bà Đỗ Thị Khanh, những năm tháng ấy không chỉ là quãng thời gian thực hiện nhiệm vụ mà còn là những ngày tháng đáng nhớ của tuổi thanh xuân. Những người đồng đội từ nhiều nơi gặp nhau, cùng làm việc, cùng chia sẻ khó khăn và cùng hướng về một ngày đất nước được bình yên.

Trong ký ức của người nữ thanh niên xung phong, tình đồng đội luôn là một phần đẹp đẽ. Giữa những ngày gian khó, sự quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau đã trở thành nguồn động viên để mỗi người thêm vững vàng. Những kỷ niệm bình dị ấy, dù thời gian đã trôi qua nhiều năm, vẫn có thể trở thành những ký ức khó quên.

Hai năm, từ tháng 6/1972 đến tháng 6/1974, là khoảng thời gian không quá dài so với một đời người nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt đối với bà Đỗ Thị Khanh. Đó là những năm tháng bà được sống, lao động và cống hiến trong một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc.

Tháng 6 năm 1974, sau khi kết thúc thời gian tham gia Thanh niên xung phong, bà trở về cuộc sống đời thường. Quê hương Thiệu Quang lại đón người con gái năm nào trở về sau những năm tháng tuổi trẻ đầy thử thách.

Nhưng những gì đã trải qua không bao giờ mất đi. Đó là ký ức về những ngày tháng cùng đồng đội, về những công việc đã làm, về những khó khăn đã vượt qua và trên hết là niềm tự hào khi tuổi trẻ của mình từng được góp một phần nhỏ bé cho quê hương, đất nước.

Hôm nay, khi cuộc sống đã đổi thay, những năm tháng Thanh niên xung phong của bà Đỗ Thị Khanh trở thành một phần ký ức quý giá của gia đình và quê hương. Câu chuyện của bà cũng là câu chuyện của biết bao nam nữ thanh niên đã gửi lại tuổi xuân nơi những tuyến đường, công trường và địa bàn phục vụ kháng chiến.

Hai năm tuổi xuân đi qua, nhưng những kỷ niệm về một thời hoa lửa vẫn còn ở lại – như một dấu son đẹp trong cuộc đời người nữ thanh niên xung phong Đỗ Thị Khanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HAI NĂM TUỔI XUÂN NƠI TUYẾN LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa