HAI NGƯỜI BẠN TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN (1)
Ngày ấy, chiến tranh còn ác liệt. Trên tuyến đường Trường Sơn, có hai người bạn rất thân là Minh và Hải. Họ cùng quê, cùng lớn lên bên dòng sông nhỏ, rồi cùng tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc khi vừa tròn mười chín tuổi.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, ban đêm các anh mới tranh thủ mở đường, chuyển hàng. Minh và Hải luôn ở bên nhau. Khi trời mưa rừng lạnh buốt, họ chung nhau chiếc áo. Khi đói, họ bẻ đôi nắm cơm khô. Những việc nhỏ ấy khiến tình bạn của họ ngày càng gắn bó.
Một lần, đơn vị gặp bom lớn. Đất đá sạt lở, khói bụi mù mịt. Hải bị mảnh bom làm bị thương, không thể đứng dậy. Thấy vậy, Minh không hề do dự. Anh cõng bạn trên lưng, lần từng bước trong rừng sâu để tìm đường về nơi an toàn. Bom vẫn nổ phía sau, nhưng Minh chỉ nghĩ một điều: “Mình không thể bỏ bạn lại.”
Sau nhiều giờ gian nan, Minh đưa được Hải về trạm quân y. Hải được cứu sống, còn Minh thì kiệt sức và hy sinh vì vết thương nặng. Trước khi nhắm mắt, Minh chỉ kịp mỉm cười khi thấy bạn mình đã an toàn.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình. Hải trở về quê, trở thành một người thầy giáo. Mỗi lần kể chuyện cho học sinh nghe, thầy luôn nhắc đến người bạn năm xưa – người đã dạy thầy bài học lớn nhất về tình bạn, lòng dũng cảm và sự hy sinh.
Câu chuyện của Minh và Hải giúp chúng ta hiểu rằng: trong chiến tranh, tình bạn không chỉ là cùng vui, cùng buồn, mà còn là sẵn sàng sống vì nhau. Đó là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà chiến tranh khốc liệt vẫn không thể làm mất đi



