Mẹ Việt Nam Anh hùng

Hai người con gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc

Mẹ Nguyễn Thị Tư là người phụ nữ nông dân giàu lòng yêu nước của quê hương Đại Phước. Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, Mẹ đã chịu đựng nỗi đau mất đi hai người con trai là liệt sĩ Sử Văn Phùng và liệt sĩ Sử Văn Kiệt. Sự hy sinh của các anh đã góp phần tô thắm truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương Càng Long anh hùng.

Vĩnh Long03/06/2026Đoàn Đại học Trà Vinh (Đoàn Đại học Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng quê Tân Hạnh của xã Đại Phước, huyện Càng Long, có một người mẹ bình dị đã dành cả cuộc đời để chăm lo cho gia đình và âm thầm góp phần vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Tư, người phụ nữ đã trải qua những năm tháng chiến tranh với biết bao mất mát, đau thương nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Sinh năm 1925 trong một gia đình nông dân, Mẹ lớn lên cùng những biến động của quê hương và đất nước. Sau khi lập gia đình với ông Sử Văn Tự, người cùng quê, Mẹ sinh được chín người con, gồm bảy trai và hai gái. Cuộc sống tuy vất vả nhưng gia đình luôn nuôi dưỡng tinh thần yêu nước và lòng tự hào dân tộc. Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, nhiều thanh niên ở Đại Phước đã hăng hái lên đường tham gia cách mạng. Trong số đó có hai người con trai của Mẹ Nguyễn Thị Tư. Các anh đã lựa chọn con đường chiến đấu vì độc lập dân tộc, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ cho quê hương. Người con trai đầu là liệt sĩ Sử Văn Phùng, sinh năm 1950. Đồng chí tham gia cách mạng từ ngày 1 tháng 1 năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ. Với tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm, đồng chí được giao nhiệm vụ trong Đội bảo vệ tỉnh Trà Vinh và mang quân hàm Thượng sĩ. Những năm tháng hoạt động giữa vùng chiến sự luôn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy, nhưng đồng chí vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Ngày 8 tháng 7 năm 1970, đồng chí anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và đồng đội. Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại tiếp tục tiễn người con trai thứ hai lên đường làm nhiệm vụ. Liệt sĩ Sử Văn Kiệt, sinh năm 1955, tham gia cách mạng từ ngày 1 tháng 1 năm 1967. Là chiến sĩ, nhân viên giao bưu của tỉnh, đồng chí đảm nhận công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, góp phần bảo đảm thông tin liên lạc và đưa đón cán bộ hoạt động trong vùng chiến sự. Ngày 1 tháng 3 năm 1974, trong lúc làm nhiệm vụ đưa cán bộ qua tuyến lộ 7 đoạn Phú Hòa, đồng chí không may rơi vào trận phục kích của địch. Dù đối mặt với hiểm nguy, đồng chí vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ và anh dũng hy sinh. Sự ra đi của người con thứ hai đã để lại khoảng trống lớn trong gia đình, đồng thời khắc sâu thêm những mất mát mà chiến tranh gây ra đối với người mẹ nơi hậu phương. Hai lần nhận tin dữ, hai lần tiễn con vào cõi bất tử là hai vết thương không gì có thể bù đắp trong cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Tư. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi đau riêng, Mẹ luôn tự hào vì các con đã sống xứng đáng với truyền thống yêu nước của gia đình và quê hương. Đối với Mẹ, sự hy sinh ấy không vô nghĩa, bởi đó là sự cống hiến cho nền độc lập, tự do của dân tộc. Sau ngày đất nước thống nhất, Mẹ tiếp tục sống giản dị trên mảnh đất quê hương Đại Phước. Những câu chuyện về hai người con liệt sĩ luôn được Mẹ nhắc lại với niềm tự hào xen lẫn nỗi nhớ thương. Các thế hệ con cháu trong gia đình cũng được giáo dục về truyền thống cách mạng, về lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống vì đất nước. Để ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, ngày 4 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ Nguyễn Thị Tư danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Danh hiệu không chỉ là sự tri ân đối với riêng Mẹ mà còn là lời nhắc nhớ về những người mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng những điều quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Tư là một lát cắt chân thực của thời hoa lửa, nơi những người mẹ ở hậu phương đã chấp nhận mất mát để đất nước có được hòa bình hôm nay. Hai người con của Mẹ đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao đẹp của họ sẽ mãi là niềm tự hào của quê hương Đại Phước và của các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn