HAI NGƯỜI CON – MỘT NGƯỜI HY SINH, MỘT NGƯỜI MANG THƯƠNG TẬT TRỞ VỀ
Nhân vật: Bà Cháng Thị Bẩu, sinh năm 1931
Địa chỉ: Thôn Na Lan, xã Nấm Dẩn, tỉnh Tuyên Quang
Người con thứ nhất: Liệt sĩ – hy sinh tại chiến trường miền Nam
Người con thứ hai: Ông Sùng Sào Minh – thương binh
Có những gia đình phải chịu mất mát một lần trong chiến tranh. Nhưng với bà Cháng Thị Bẩu, nỗi đau ấy hiện diện theo hai cách khác nhau.
Hai người con trai cùng tham gia chiến đấu. Một người đã hy sinh và mãi mãi không trở về. Người còn lại trở về nhưng mang trên cơ thể những thương tật suốt đời.
Bà Bẩu đã từng chờ cả hai người con trở về. Nhưng cuối cùng, chỉ có Sùng Sào Minh trở về với mẹ.
Người con đã hy sinh trở thành nỗi nhớ trong gia đình. Người con thương binh trở thành người trực tiếp mang theo những dấu tích của chiến tranh.
Đối với một người mẹ, đó là một cuộc đời đầy mất mát.
Nhưng nếu nhìn từ một góc độ khác, câu chuyện của bà cũng là câu chuyện về sự hy sinh của một gia đình cho đất nước.
Hai người con trai đã dành những năm tháng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Một người đã hy sinh, một người chịu thương tật. Những gì gia đình bà mất đi không thể đo đếm bằng vật chất.
Đó là tuổi trẻ của các con.
Là những ngày tháng xa quê.
Là những năm tháng người mẹ sống trong chờ đợi.
Và là nỗi đau kéo dài qua nhiều thế hệ.
Ngày nay, khi cuộc sống đã hòa bình, những câu chuyện như của bà Bẩu càng trở nên đáng quý. Bởi qua lời kể của người mẹ, thế hệ trẻ có thể hiểu rằng chiến tranh không chỉ diễn ra ở chiến trường. Chiến tranh còn hiện diện trong từng gia đình, trong những căn nhà có người con đi bộ đội, trong những người mẹ chờ tin con và trong những gia đình mãi mãi thiếu đi một thành viên.



