HAI NGƯỜI CON – MỘT TẤM LÒNG BẤT DIỆT CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ SÁU
Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã An Trường — nơi những cánh đồng lúa vẫn xanh rì theo mùa gió, nơi cuộc sống hôm nay bình yên nhưng ký ức chiến tranh vẫn còn đọng lại trong từng câu chuyện của người dân. Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Sáu — một người mẹ đã sống gần trọn thế kỷ, lặng lẽ hiến dâng những điều thiêng liêng nhất cho Tổ quốc.
Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi tìm về xã An Trường — nơi những cánh đồng lúa vẫn xanh rì theo mùa gió, nơi cuộc sống hôm nay bình yên nhưng ký ức chiến tranh vẫn còn đọng lại trong từng câu chuyện của người dân.
Ở đó, tôi được nghe kể về Mẹ Lê Thị Sáu — một người mẹ đã sống gần trọn thế kỷ, lặng lẽ hiến dâng những điều thiêng liêng nhất cho Tổ quốc.
Mẹ sinh năm 1900, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mái nhà nhỏ và bốn người con. Mẹ lập gia đình với ông Huỳnh Văn Phúc, cùng nhau nuôi dạy các con lớn lên trong những năm tháng đầy gian khó.
Nhưng khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, những người con trai của Mẹ đã không thể đứng ngoài cuộc.
Theo lời kể của các bậc cao niên trong ấp, người con trai Huỳnh Văn Sườn tham gia cách mạng từ năm 1960, là đội viên du kích ấp 8, xã An Trường. Anh là người chiến sĩ gắn bó với quê hương, chiến đấu trên chính mảnh đất mình sinh ra.
Ngày 12 tháng 1 năm 1966, trong một trận chống càn ác liệt, anh cùng lực lượng địa phương quân Càng Long chiến đấu kiên cường. Nhưng giữa làn đạn dày đặc, anh đã ngã xuống, hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì chiến tranh lại tiếp tục cướp đi của Mẹ thêm một người con.
Huỳnh Văn Giao — người con trai thứ hai — tham gia cách mạng năm 1965, trở thành ấp đội trưởng ấp 8. Anh là người chỉ huy gần gũi với dân, luôn đi đầu trong các nhiệm vụ nguy hiểm.
Ngày 12 tháng 12 năm 1970, trong khi được phân công đi trinh sát tình hình địch càn vào ấp, anh không may lọt vào vòng phục kích và bị địch bắn hy sinh. Một lần nữa, Mẹ phải tiễn con đi… trong nỗi đau lặng thầm.
Hai người con, hai lần mất mát.
Tôi đứng lặng trước vùng đất An Trường, nghe câu chuyện mà lòng nặng trĩu. Người ta kể rằng, Mẹ Lê Thị Sáu là người phụ nữ kiên cường. Dù nỗi đau chồng chất, Mẹ vẫn không gục ngã. Mẹ lặng lẽ sống, tiếp tục chăm lo cho gia đình, như một gốc cây bám sâu vào đất, chịu đựng mọi giông bão của cuộc đời.
Mẹ không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng chính Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc hai người con anh dũng. Sự hy sinh của Mẹ không được ghi bằng những chiến công, mà bằng những nỗi đau thầm lặng kéo dài suốt cuộc đời.
Mẹ qua đời năm 1993, mang theo cả một đời ký ức của những năm tháng chiến tranh. Nhưng câu chuyện về Mẹ vẫn còn đó, được người dân nhắc lại như một biểu tượng của lòng kiên cường và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam.
Ngày 4 tháng 8 năm 2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời tri ân sâu sắc của dân tộc đối với một người mẹ đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất.
Rời An Trường, tôi mang theo trong lòng một niềm xúc động sâu sắc. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng những câu chuyện như của Mẹ Lê Thị Sáu cần được kể lại, cần được gìn giữ — để thế hệ hôm nay luôn nhớ rằng:
Đằng sau sự bình yên của đất nước là những người mẹ đã âm thầm hy sinh cả cuộc đời mình.



