Mẹ Việt Nam Anh hùng

HAI NGƯỜI CON – MỘT TẤM LÒNG MẸ

Mẹ Phan Thị Đặng, dân tộc Kinh, sinh ra và lớn lên trên quê hương Bình Phú, huyện Càng Long. Mẹ lập gia đình với ông Phạm Văn Hổ (sinh năm 1918), người cùng quê, sinh được 06 người con (04 trai, 02 gái). Như bao người mẹ nông thôn Nam Bộ khác, cuộc đời Mẹ gắn với ruộng vườn, bếp lửa, tiếng con thơ và những mùa mưa nắng nhọc nhằn. Nhưng khi Tổ quốc cần, Mẹ đã lặng lẽ tiễn con lên đường, gửi cả niềm tin và sinh mệnh con mình cho cách mạng.

Vĩnh Long15/01/2026ĐOÀN TN XÃ HƯNG MỸ (ĐOÀN TN XÃ HƯNG MỸ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình đi về các ấp, các xã của huyện Càng Long để sưu tầm tư liệu về những Bà mẹ Việt Nam anh hùng, tôi có dịp dừng lại ở xã Bình Phú – mảnh đất hiền hòa nhưng đã thấm đẫm bao máu xương của những người con ra đi vì độc lập, tự do. Tại đây, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Đặng (sinh năm 1920) khiến tôi lặng người, bởi đó là câu chuyện của một người mẹ bình dị mà phi thường.

Mẹ Phan Thị Đặng, dân tộc Kinh, sinh ra và lớn lên trên quê hương Bình Phú, huyện Càng Long. Mẹ lập gia đình với ông Phạm Văn Hổ (sinh năm 1918), người cùng quê, sinh được 06 người con (04 trai, 02 gái). Như bao người mẹ nông thôn Nam Bộ khác, cuộc đời Mẹ gắn với ruộng vườn, bếp lửa, tiếng con thơ và những mùa mưa nắng nhọc nhằn. Nhưng khi Tổ quốc cần, Mẹ đã lặng lẽ tiễn con lên đường, gửi cả niềm tin và sinh mệnh con mình cho cách mạng.

Người con trai đầu của Mẹ là liệt sĩ Phạm Văn Bé, sinh năm 1946. Anh tham gia cách mạng từ ngày 01 tháng 01 năm 1961, khi tuổi đời còn rất trẻ. Trên những cánh đồng, con rạch của quê hương Bình Phú, anh miệt mài hoạt động, bám dân, bám địa bàn, góp phần giữ vững phong trào cách mạng. Ngày 14 tháng 9 năm 1969, anh anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Từ ngày ấy, trong căn nhà nhỏ của Mẹ, một khoảng trống lặng lẽ mà không gì bù đắp được.

Chưa kịp nguôi nỗi đau mất con, Mẹ Phan Thị Đặng lại phải tiễn đưa người con trai kế là liệt sĩ Phạm Văn Bế, sinh năm 1948. Anh tham gia cách mạng ngày 20 tháng 02 năm 1962, giữ chức vụ Trung đội phó – một người chỉ huy trẻ, gan dạ và trách nhiệm. Ngày 20 tháng 12 năm 1969, trong lúc được phân công gài lựu đạn chống địch càn vào ấp, không may lựu đạn phát nổ, anh bị thương nặng và hy sinh trên đường đưa đi cấp cứu. Tin dữ thêm một lần nữa xé lòng người mẹ, nhưng Mẹ vẫn nén đau, lặng lẽ chịu đựng, không một lời than trách.

Hai người con, hai nấm mồ liệt sĩ, nhưng chỉ có một tấm lòng mẹ – tấm lòng son sắt với cách mạng, với quê hương, đất nước. Mẹ Phan Thị Đặng đã hiến dâng cho Tổ quốc những gì thiêng liêng nhất của đời mình, để đổi lấy ngày độc lập, hòa bình cho hôm nay.

Ghi nhận công lao và sự hy sinh cao cả ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Phan Thị Đặng (theo Quyết định số 720/QĐ-CTN). Danh hiệu ấy không chỉ là niềm vinh dự của gia đình, mà còn là niềm tự hào của quê hương Bình Phú và của cả dân tộc Việt Nam.

Với tôi – một người cán bộ Đoàn được đi, được nghe và được ghi lại câu chuyện này – hình ảnh Mẹ Phan Thị Đặng mãi là biểu tượng đẹp đẽ của người mẹ Việt Nam anh hùng: âm thầm, chịu đựng, nhưng kiên cường và bất khuất. Sự hy sinh của Mẹ và các anh hùng liệt sĩ sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải sống xứng đáng hơn với máu xương cha anh đã gửi lại trên mảnh đất quê hương này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn